Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 122: Tô Yến Đình Phản Kích, Cô Giáo Đồng Bẽ Mặt
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:18
Tô Yến Đình đáp: “Không cần phải trịnh trọng như vậy, chuyện qua rồi thì cho qua đi, cô giáo Đồng, cô ngồi đi.”
Đồng Ngọc Lệ nói: “Đồng chí Tô, đây là một món quà nhỏ tôi tặng cô, hy vọng cô sẽ thích.”
Thấy cô ta lại một lần nữa nhấn mạnh về món quà, Tô Yến Đình cầm lấy cái túi quà được đóng gói nhỏ nhắn kia, ánh mắt tập trung vào nó.
Đồng Ngọc Lệ cười nói: “Đây là cà phê, trước kia cô đã uống bao giờ chưa? Đây chính là thứ rất khó kiếm đấy, phải có phiếu ngoại giao mới mua được, chuyên cung cấp cho khách nước ngoài, cũng chính là người Tây uống ấy.”
“Phải không? Cung cấp cho khách nước ngoài cơ à.” Tô Yến Đình giả vờ kinh ngạc một chút, “Trước giờ tôi chưa từng uống qua.”
Đôi mắt Đồng Ngọc Lệ càng thêm ý cười, thầm nghĩ biết ngay là loại phụ nữ nông thôn như cô chưa từng thấy qua mà, đừng nói là chưa thấy, phỏng chừng nghe cũng chưa từng nghe nói tới.
Đồng Ngọc Lệ bỗng dưng có một loại khoái cảm nghiền áp người phụ nữ trước mắt. Đừng nhìn cô ta hôm nay tới xin lỗi, trên thực tế đến nay nhớ tới mấy câu trào phúng của Tô Yến Đình hôm đó, cô ta vẫn canh cánh trong lòng.
Càng miễn bàn mấy ngày nay người khác cứ xì xào bàn tán, tất cả đều khen Tô Yến Đình giác ngộ cao, nhắc tới chuyện hôm đó đều đang chê cười cô ta, làm Đồng Ngọc Lệ vô cùng khó chịu.
Đồng Ngọc Lệ nói: “Chờ mấy ngày nữa tôi tới tìm cô uống cà phê nhé, chúng ta cùng nhau tâm sự.”
Cô ta nóng lòng muốn nhìn thấy bộ dáng xấu mặt của Tô Yến Đình khi uống cà phê.
Nhưng mà, lúc này Cao Ly Hà chen miệng nói: “Yến Đình, thứ đó uống khó nuốt lắm!”
Đồng Ngọc Lệ vội vàng nói: “Cà phê là thứ tốt, phải là người có phẩm vị, có tình thú mới có thể ngồi xuống chậm rãi nhấm nháp.”
“Lệ Hà, cô uống không thấy ngon, nhưng không đại biểu Tiểu Tô uống không thấy ngon.” Đồng Ngọc Lệ nhìn chằm chằm Tô Yến Đình không chớp mắt.
Con người ai cũng có tính hiếu thắng, không tin Tô Yến Đình không c.ắ.n câu. Tô Yến Đình tuy rằng từ nông thôn đến, nhưng lại xinh đẹp như vậy, da thịt non mịn, khẳng định cũng hướng tới những thú vui tiểu tư sản đó.
Cô ta chỉ thích xem loại người không có phẩm vị này giả dạng làm người có phẩm vị, cuối cùng gây ra trò cười.
Tô Yến Đình không lảng tránh ánh mắt cô ta. Cô biết Đồng Ngọc Lệ đến đây không có ý tốt, nhưng cô lại sợ sao?
Cuối cùng xem ai cười ai.
Tô Yến Đình hơi mỉm cười: “Được thôi, lần sau chúng ta cùng nhau uống cà phê. Chị Lệ Hà, đến lúc đó chị cũng tới ngồi cùng nhé, em mời chị uống cà phê!”
Cao Ly Hà nhận lời ngay: “Được chứ, cô mời cà phê thì tôi thích uống.”
Cao Ly Hà thầm nghĩ cũng không thể để đồng chí Tô bị cô giáo Đồng bắt nạt coi thường được. Đến lúc đó có hai người các cô, chẳng lẽ lại sợ một mình cô ta? Thứ đó khó uống chính là khó uống!
Sắc mặt Đồng Ngọc Lệ lập tức không được đẹp cho lắm. Cô ta cảm thấy đám phụ nữ nông thôn này thật sự là da mặt dày, Tô Yến Đình cư nhiên không biết xấu hổ nói là chính cô mời người ta uống cà phê, rõ ràng cà phê này là do cô ta tặng.
Cô ta trong lòng nghẹn khí, bắt đầu đ.á.n.h giá căn hộ của Tô Yến Đình. Bên trong bố trí thật xinh đẹp, rõ ràng có vài món đồ nội thất họa tiết tục khí, nhưng được cô bày biện như vậy, tổng thể lại làm người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, bước vào căn nhà này khiến cho người ta cảm giác vui vẻ, màu sắc tươi sáng.
Trên tường treo ảnh chụp hai vợ chồng, người đàn ông trong ảnh mặc quân phục, anh tuấn soái khí. Đồng Ngọc Lệ trong lòng căng thẳng, bất giác sinh ra một loại ghen ghét. Chồng cô ta là sĩ quan, cô ta là vợ sĩ quan, là giáo viên khí chất ưu nhã, muốn nói cô ta có điểm nào không hài lòng với cuộc sống hiện tại?
Đó chính là chồng cô ta, ngoại hình bình thường, không đủ văn nhã, tới tuổi này thế nhưng bắt đầu hói đầu.
Mà Tô Yến Đình, cái người phụ nữ nông thôn này, bất quá chỉ là tới thăm người thân mấy ngày, lại gả cho Tham mưu trưởng Giang trẻ tuổi, anh tuấn, gia thế tốt… Không nói đến các điều kiện khác, Giang Nhung thật sự rất đẹp trai.
Tiếng hít thở của Đồng Ngọc Lệ trở nên dồn dập. Cô ta chịu không nổi việc Tô Yến Đình - cái người phụ nữ từng chỉ vào mặt trào phúng cô ta giác ngộ không cao - trong tương lai có thể sống cuộc sống vợ sĩ quan thoải mái hơn cả cô ta.
Phải làm cho cô ngã một cú thật đau, xấu mặt một phen.
Lúc này Đồng Ngọc Lệ đột nhiên thoáng nhìn thấy trên kệ sách một bộ sách, 《Toán Lý Hóa tự học bộ sách》, nhìn bề ngoài là mới mua, cư nhiên còn mua tận hai bộ, chẳng lẽ là mua về cho Tô Yến Đình học?
Đồng Ngọc Lệ cao giọng nói: “Đồng chí Tô, bộ 《Toán Lý Hóa tự học bộ sách》 này là cô muốn học sao?”
Tô Yến Đình đi tới: “Đúng vậy, tôi đang học, cô giáo Đồng có cao kiến gì không?”
Đồng Ngọc Lệ buồn cười: “Cô có thể học hiểu sao? Mua về lật vài trang cho vui à?”
“Sáng nay còn xem qua đấy.” Tô Yến Đình cầm lấy một quyển sách, “Vừa khéo, cô giáo Đồng, cô là giáo viên mà, cô làm mấy bài tập này khẳng định là dễ như trở bàn tay.”
Đồng Ngọc Lệ cười cao thâm khó đoán, cô ta đương nhiên hiểu biết nhiều hơn Tô Yến Đình.
Tô Yến Đình mở sách ra, chỉ vào một bài toán: “Cô giáo Đồng, cô tới làm thử bài này xem, tôi muốn biết làm thế nào để giải nó.”
