Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 189: Bùi Đoàn Trưởng Ghen Tị, Tự Tay Đan Áo Len Tặng Vợ Yêu
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:37
Tô Ngọc Đình ở trong điện thoại thao thao bất tuyệt khoe khoang mình và chồng chuyển nghề về quê sống tốt thế nào, cô ta muốn Tô Yến Đình hâm mộ ghen ghét mình.
Tằng Vân Quân chuyển nghề sang Cục Lương thực, sau thập niên 80 tuy rằng không được coi là đơn vị tốt, nhưng nếu là ở hiện tại, đó là đơn vị tốt nhất nhì. Thường xuyên có cơ hội đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, tiếp đãi khách, đồng nghiệp tụ họp…… Còn không cần tiêu tiền, cũng không cần phiếu gạo.
Sau khi chuyển nghề về, mức độ ăn uống của Tô Ngọc Đình được nâng cao vài lần. Cô ta dần dần cũng thấy hài lòng với công việc của chồng mình, ít nhất hiện tại trình độ đủ cao.
Cùng lắm thì chờ hai năm nữa khôi phục thi đại học, bảo Tằng Vân Quân cũng đi thi cái đại học, về sau lại đổi công việc là được.
Càng làm cho Tô Ngọc Đình thư thái là Tằng Hồng Mẫn thích một nhân viên tạm thời ở bưu điện có gia cảnh vô cùng kém. Tên nhân viên tạm thời này trông tuấn tú, làm Tằng Hồng Mẫn mê mệt.
Tằng Hồng Mẫn ban đầu muốn tìm một cán bộ ở Cục Lương thực, nhưng những người điều kiện tốt, diện mạo lại tốt sớm đã bị người ta chọn đi rồi, chỉ còn lại mấy người xấu xí, tính cách kém, Tằng Hồng Mẫn lại không chịu chọn, càng không muốn giống Hứa Ngăn Lan tìm người tái hôn.
Đúng lúc gặp anh chàng đưa thư tới Cục Lương thực trông tuấn tú, thường xuyên qua lại, Tằng Hồng Mẫn liền vừa mắt người ta, đòi gả cho hắn, còn liều mạng đòi nhà mẹ đẻ trợ cấp, làm Chu Ái Mai tức đến đau gan.
Tô Ngọc Đình xem hai mẹ con bọn họ lăn lộn nhau, trong lòng vui như nở hoa, ngày thường cơm cũng có thể ăn thêm một bát. Cô ta giúp Tằng Hồng Mẫn khuyên Chu Ái Mai, bởi vậy, Tằng Hồng Mẫn lại có quan hệ tốt với người chị dâu “thông tình đạt lý” này.
Tô Ngọc Đình còn bàn bạc với Trần Tú Vân, đầu xuân năm sau, đưa em trai Tô Bồi Khánh lên thành phố đi học, bồi dưỡng quan hệ tốt với em trai —— Tô Ngọc Đình tính toán đâu ra đấy, đối với trạng thái cuộc sống trước mắt đặc biệt hài lòng.
Duy nhất không hài lòng là Tằng Vân Quân béo lên hai mươi cân, hút t.h.u.ố.c lá lợi hại, rất nhanh đã cùng những tay lão luyện ở Cục Lương thực trộn lẫn vào nhau.
Tô Ngọc Đình đối với Tằng Vân Quân không phải thực sự hài lòng, cô ta trong lòng đã tính sẵn đường lui thứ hai, đó chính là năm 77 thi đại học xong, thi đậu đại học, sẽ cùng Tằng Vân Quân nhất đao lưỡng đoạn.
Sau khi khôi phục thi đại học, chính là thời kỳ cao điểm ly hôn trong nước, vợ chồng ly hôn vì thi đại học nhiều như cá diếc qua sông, cô ta đến lúc đó cũng đuổi kịp thời thượng, ly hôn với Tằng Vân Quân —— cho dù hắn có trưởng thành cái giá áo túi cơm, cũng không liên quan đến cô ta.
Năm 77 cô ta còn trẻ, cũng mới hai mươi tuổi, tìm đối tượng ở đại học cũng không khó. Hiện tại không ly hôn với Tằng Vân Quân, còn có thể hưởng thụ đãi ngộ của Cục Lương thực.
Tính toán xong xuôi, Tô Ngọc Đình không có gì sợ hãi, cô ta đắc ý lên.
Cô ta muốn Tô Yến Đình ghen ghét mình. Tô Yến Đình gả cho Giang Nhung thì thế nào? Nàng ở bộ đội, cái ăn có thể tốt bằng cô ta sao? Có thể thường xuyên đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm sao?
So với đãi ngộ của Cục Lương thực, điều kiện ở bộ đội gian khổ hơn nhiều.
Tô Yến Đình: “Biết em và em rể sống tốt, chị liền yên tâm rồi.”
Tô Ngọc Đình: “Chị có ý gì?”
Tô Yến Đình: “Miễn cho người ta nói anh chị khắc nghiệt với các em, làm các em không dám ở cùng một khu người nhà với chúng tôi.”
Tô Ngọc Đình hít sâu vài hơi mới bình phục cảm xúc: “Cơ hội chuyển nghề tốt như vậy là do A Quân ca ưu tú mới tranh thủ được, biết bao nhiêu người tranh thủ chuyển nghề còn không đoạt được danh ngạch đâu.”
Tô Yến Đình: “Em nói đúng.”
Tô Ngọc Đình: “Chị và anh rể thì sao? Anh rể nếu chuyển nghề về, ít nhất cũng là một cán bộ lớn. Nếu có thể vào xưởng máy móc, xưởng sắt thép, cục thịt thà linh tinh, những đơn vị lớn, cuộc sống của chị sẽ dễ chịu hơn. Xuất ngũ xong, đàn ông mới có tự do, anh ấy có thể thường xuyên bồi chị, đơn vị bên ngoài quản lý một chút cũng không nghiêm, ban ngày đi muộn cũng chẳng sao, buổi chiều nếu không có việc gì, sớm là có thể về nhà…… Chị, em thật lòng khuyên chị, chị cũng suy xét khuyên nhủ anh rể chuyển nghề đi.”
Tô Ngọc Đình xúi giục Tô Yến Đình khuyên Giang Nhung chuyển nghề.
Tô Yến Đình: “Chị không khuyên.”
Tô Ngọc Đình: “!!”
Chẳng lẽ Tô Yến Đình không có nửa điểm động lòng sao? Giọng điệu kiên quyết như vậy.
Tô Yến Đình: “Tô Ngọc Đình, hai chị em chúng ta trước kia quan hệ không tốt đúng không? Nếu chuyển nghề thật sự tốt như vậy, giống loại người như em, khẳng định sẽ khuyên chị đừng để chồng chuyển nghề.”
“Hiện tại với cái thái độ này của em, vậy chị tuyệt đối không để chồng chị chuyển nghề! Em có nói ba hoa chích chòe cũng vô dụng.”
Tô Ngọc Đình: “!!!!”
Tô Yến Đình ha hả cười một tiếng, cúp điện thoại.
★
Tết Âm lịch vào tháng một. Gần đến đêm 30, tuy rằng nói hai người ăn Tết không cần chuẩn bị quá nhiều, nhưng Tô Yến Đình ở nhà dưỡng t.h.a.i vẫn không nghỉ ngơi được, một mình bận rộn chuẩn bị không ít đồ. Nàng cắt giấy dán cửa sổ, làm đèn l.ồ.ng đỏ thẫm, mua không ít bông, làm mấy cái ớt đỏ béo múp và pháo trúc.
