Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 193: Con Trai Cười Ngây Ngô, Giang Chính Ủy Bị Vợ Trêu Chọc Là Bác Sĩ Điên
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:38
Sáng sớm, Tô Yến Đình ăn cháo kê và canh trứng gà mới nặng nề ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, Giang Nhung nói cho nàng biết đã thông báo cho hai bên gia đình, Trần Tú Vân nói chờ hai ngày nữa sẽ tới.
Tô Yến Đình: “Mẹ em muốn tới?”
Giang Nhung cười nói: “Mẹ em muốn bế cháu ngoại, cao hứng muốn c.h.ế.t.”
Tô Yến Đình nội tâm a a a kêu gào. Giang Nhung hiện tại còn mặc một thân áo blouse trắng cấm d.ụ.c, gọng kính trên sống mũi cao ngất cũng chưa tháo, tay áo blouse trắng xắn lên lộ ra cánh tay thon dài khớp xương rõ ràng.
Rõ ràng là một khuôn mặt lạnh lùng, lại cười như vậy, nàng không những cảm thấy rất ôn nhu, còn có một loại cảm giác quen thuộc của bác sĩ điên cuồng ẩn chứa sát khí.
Giang Nhung mặc áo blouse trắng cũng không giống một bác sĩ đứng đắn, mà loại cảm giác không khỏe mãnh liệt này ngược lại làm người ta ngao ngao kêu.
Tô Yến Đình: “…… Tổng cảm giác anh muốn trộm con em đi làm thí nghiệm bí ẩn gì đó.” Ví dụ như cưỡng ép thay đổi gen cho con, biến thành siêu nhân, mà nàng chính là mẹ siêu nhân.
Giang Nhung: “!!!”
Tô Yến Đình: “Em nhớ ra rồi, em vừa nằm mơ…… Giang Nhung, trên người anh có loại khí chất nhà khoa học điên cuồng, giống như là loại bác sĩ tà ác không từ thủ đoạn để làm thí nghiệm trên cơ thể người.”
Giang Nhung đen mặt cởi áo blouse trắng trên người ra.
Tô Yến Đình: “!!!! Anh đừng cởi, anh đừng cởi, anh mặc thêm hai ngày nữa cho em xem.”
Vừa cởi ra lộ ra quân trang bên dưới, nhất thời biến thành quân nhân tràn đầy tinh thần chính nghĩa, cảm giác an toàn bùng nổ.
Giang Nhung lạnh lùng: “Không mặc.”
Tô Yến Đình: “Em ở cữ là phải xem anh mặc cái này!”
Trần Tú Vân biết con gái lớn sinh con, bảo con trai Tô Bồi Lương nhanh ch.óng đi huyện thành mua vé. Bà cả người kích động không thôi, một là vì có cháu ngoại, hai là vì bà cả đời này chưa từng đi xa nhà, càng miễn bàn đi tàu hỏa đường dài.
Bà muốn ngồi tàu hỏa đi thăm con gái!
Tô Bảo Trung giống như con ruồi mất đầu cứ vo ve: “Bảo thằng cả đi mua hai vé, tôi cũng đi thăm Yến Đình.”
Tô Bảo Trung trong lòng chua loét, hắn ghen ghét vợ mình, hắn cũng muốn ngồi tàu hỏa đường dài, muốn đi thăm cháu ngoại.
Trần Tú Vân trừng hắn: “Ông đi làm gì? Việc trong nhà ai làm? Ông ở nhà trông cháu gái đi.”
Nói xong, Trần Tú Vân lại vừa sợ hãi vừa kích động, chưa từng vào ga tàu hỏa bao giờ, bà muốn một mình đi tàu hỏa.
Tô Bảo Trung biệt nữu: “Chúng ta khi nào mới có thể đi thủ đô xem một chút?” Bọn họ người nhà quê có thể đi một chuyến huyện thành đều rất ghê gớm rồi.
Trần Tú Vân: “Ông đừng nghĩ nhiều như vậy, đi trước ra ga tàu hỏa huyện thành đưa tôi đi……”
***
Tô Yến Đình còn chưa ra viện, Hứa Tình Tình nhà bên cạnh cũng vào bệnh viện, đêm 11 giờ sinh một bé trai nặng bảy cân. Hai người được sắp xếp ở cùng một phòng bệnh.
Bạch Đông Minh ôm con, cả người ngốc đến muốn mệnh.
Giang Nhung mặc một thân áo blouse trắng cũng đang ôm con, phá lệ ghét bỏ bộ dáng ông bố ngốc nghếch của hắn.
Tô Yến Đình: “Anh lúc trước cũng chẳng khá hơn là bao.”
Giang Nhung chỉ chỉ quần áo trên người mình: “Em rõ ràng nói ——” Hắn với bộ dáng bác sĩ quỷ dị, thoạt nhìn sẽ ngốc sao?
Tô Yến Đình: “……”
Bạch Đông Minh tò mò hỏi hắn: “Cậu lấy bộ áo blouse trắng này ở đâu ra? Không biết còn tưởng cậu là bác sĩ ở đây —— mẹ nó, cậu giả làm quân y a!”
Giang Nhung: “…… Tôi thay bộ này vào phòng sinh, cùng Yến Đình sinh con.”
Bạch Đông Minh: “!!!!! Tôi ở bên ngoài ngốc đợi nửa ngày! Sao lại để cậu vào? Sao lại để cậu vào?” “Mẹ kiếp, cậu mặc áo blouse trắng cũng không giống bác sĩ đứng đắn a! Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì!!!”
Giang Nhung: “Vợ tôi nói trên người tôi có khí chất nhà khoa học, vừa nhìn liền biết tri thức uyên bác.”
Tô Yến Đình: “?”
Bạch Đông Minh: “……”
“Lần sau, lần sau tôi cũng giả làm quân y!”
Hứa Tình Tình sửng sốt: “Còn có lần sau?”
Bạch Đông Minh: “……”
Cuối cùng Bạch Đông Minh cũng đi mượn một cái áo blouse trắng mặc trong phòng bệnh cho đỡ ghiền, vì thế trong phòng bệnh xuất hiện hai “nam bác sĩ” mặc áo trắng. Để giữ sự nhất quán với Giang Nhung, gia tăng phong độ trí thức của mình, Bạch Đông Minh cũng kiếm một cặp kính mắt.
Hứa Tình Tình lặng lẽ nói với Tô Yến Đình: “Cậu có cảm thấy trong lòng phát sợ không?”
Tô Yến Đình: “Tớ cảm thấy rất kích thích.”
Hứa Tình Tình: “……”
Bùi đoàn trưởng lại đây thăm thấy bộ dáng hai người bọn họ, quả thực bị khiếp sợ: “Các cậu đây là muốn làm trò gì? Chuyển nghề? Chính ủy tốt của tôi a, cậu làm quân y lạp?”
Giang Nhung lạnh lùng liếc hắn một cái.
Bùi đoàn trưởng nhất thời cảm giác được sống lưng dâng lên một luồng khí lạnh. Giang Chính ủy mặc áo blouse trắng đáng sợ đến cực điểm.
“Vì sức khỏe thể xác và tinh thần của quan binh, ngài vẫn là thành thật làm Chính ủy đi, người ta bị thương cũng không dễ dàng……” Bùi đoàn trưởng nghiêm túc nói: “Về sau chờ vợ tôi sinh con, tôi cũng thử xem —— chia cho tôi một cái áo blouse trắng!”
Tô Yến Đình nghĩ thầm đám đàn ông này thật là nhàm chán thấu, đua đòi theo phong trào.
Nàng không nghĩ tới còn có thể có chuyện nhàm chán hơn.
Bạch Đông Minh ôm con đến gần Giang Nhung, ám chỉ nói: “Con trai tôi bảy cân, tới so bì chút, con trai cậu đâu?”
