Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 199: Tiệc Chia Tay Cửa Hàng Bánh Ngọt, Giang Chính Ủy Lộ Diện Gây Chấn Động
Cập nhật lúc: 06/01/2026 13:39
“Được được được! Hai trăm, hai trăm tổng được rồi đi.” Từng Khiết c.ắ.n răng một cái, nghĩ đổi công việc xong một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, hai trăm cũng không phải con số quá kinh người, nhà cô ta có thể gom góp được.
Tô Yến Đình: “Vậy chúng ta tìm thời gian đi làm thủ tục.”
Từng Khiết vội không ngừng gật đầu, sợ Tô Yến Đình lại hối hận.
Tô Yến Đình cho con b.ú, giao tiểu Thần Thần cho Tôn Ngọc Hoa đại tỷ hỗ trợ chăm sóc, cùng Từng Khiết đi làm xong thủ tục trao đổi công việc, hai trăm đồng cũng tới tay nàng.
Từng Khiết an tâm.
Tô Yến Đình thấy bộ dáng thở phào nhẹ nhõm của cô ta, trong lòng buồn cười, đồng thời cũng an tâm, chuyện đổi công việc cuối cùng giải quyết viên mãn.
Nhìn con dấu đỏ thẫm đóng lên, Từng Khiết trong lòng cảm khái muôn vàn. Nếu không phải lúc ấy lắm mồm, muốn tham thêm hai trăm đồng, cũng liền không đến mức trộm gà không thành còn mất nắm gạo, chính mình ngược lại dán đi ra ngoài hai trăm đồng.
—— Người chiếm tiện nghi liền phải biết đủ.
Tô Yến Đình cầm hai trăm đồng trở về cửa hàng bánh ngọt Phúc Thịnh, nàng trực tiếp chia 60 đồng cho Tôn Ngọc Hoa đại tỷ: “Ngọc Hoa tỷ, cảm ơn chị mấy tháng nay chăm sóc.”
Tôn Ngọc Hoa không nhận, Tô Yến Đình ngạnh đưa cho chị ấy.
Nàng còn đi mua vài tút t.h.u.ố.c lá, chia cho đàn ông trong cửa hàng bánh ngọt; mua khăn lụa khăn tay, cho nữ công nhân trong cửa hàng.
Tô Yến Đình: “Chờ hai ngày nữa em cứ theo lẽ thường mời mọi người đi tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, đến lúc đó rượu ngon đồ ăn ngon chiêu đãi!”
Các đồng nghiệp vừa nghe lời này, tất cả đều cao hứng.
“Vẫn là Tiểu Tô đồng chí em hào phóng, biết làm người a!”
“Thuốc này là t.h.u.ố.c tốt, cán bộ bình thường mua không được loại này…… Tiểu Tô, chúng tôi là hưởng phúc của em a, về sau thường xuyên tới cửa hàng chúng tôi chơi.” Thợ làm bánh nam trong cửa hàng có t.h.u.ố.c lá liền vui sướng tìm không ra bắc.
Trần chủ nhiệm nói với Tô Yến Đình: “Thật luyến tiếc cô a, còn tưởng rằng cô sẽ làm ở cửa hàng tôi cả đời đâu.”
Tôn Ngọc Hoa: “Chồng em ấy là sĩ quan, muốn điều chuyển quân là phải đi, sao có thể ở chỗ này cả đời, haizz…… Cũng là chuyện sớm hay muộn.”
“Tiểu Tô a, trước khi đi phải cho chúng tôi gặp chồng em chứ?”
Tô Yến Đình: “Như vậy đi, chờ hôm nào mời ăn cơm trưa ở tiệm cơm quốc doanh, em gọi anh ấy qua.”
“Được được được, cần thiết phải gọi qua.”
Bọn họ đều muốn nhìn xem vị đại ấm nam Chính ủy ôn nhu này trông thế nào.
Triệu Tinh: “Rốt cuộc có thể gặp chồng cậu, vẫn luôn chưa gặp qua bộ dáng chồng cậu, còn tưởng rằng hắn làm cậu không lấy ra tay được đâu…… Tiểu Tô, cậu sinh ra xinh đẹp như vậy, tổng sẽ không tìm một ông chồng xấu xí đi?”
Triệu Tinh bỡn cợt nói những lời này. Tô Yến Đình một cô gái nông thôn đến từ nông thôn, còn có thể gả cho một sĩ quan anh tuấn có văn hóa có trình độ? Hay là một ông già nhỏ thó đeo kính, tuổi còn trẻ, 30 tuổi đầu bạc cái loại này…… Mặc bộ áo Tôn Trung Sơn, sống thoát thoát một cán bộ già nông thôn mặt xám mày tro, quê mùa muốn c.h.ế.t.
Tô Yến Đình không biết xấu hổ nói con trai mình lớn lên giống ba, Triệu Tinh suy đoán đứa nhỏ này khẳng định giống mẹ!
Tôn Ngọc Hoa: “Đứa nhỏ này cùng Tiểu Tô lớn lên không giống, khẳng định giống ba nó. Con trai lớn lên như vậy, cha ruột còn có thể kém?”
Triệu Tinh: “Nói là nói con trai giống mẹ, các chị lại nhìn kỹ xem, chờ ngũ quan nẩy nở, lớn lên tựa như Tô Yến Đình.”
Tô Yến Đình khóe miệng vừa kéo: “Triệu Tinh, mắt cậu thật đúng là có một phong cách riêng, tớ nhưng thật ra hy vọng đứa nhỏ này giống tớ.” Quả thực trợn mắt nói dối.
Triệu Tinh hừ một tiếng: “Chờ chồng cậu tới, chúng ta liền biết Thần Thần lớn lên giống ai.” Triệu Tinh không tin chồng Tô Yến Đình sinh ra anh tuấn đẹp đẽ.
Đặt trước một bàn lớn ở tiệm cơm quốc doanh, hào hoa xa xỉ một phen, gọi hai mươi mấy món ăn. Vô luận là Giang Nhung, hay là các thợ làm bánh trong cửa hàng, đều là đàn ông sức lực lớn, lại đặc biệt có thể ăn, nếu là phân lượng ít, trường hợp liền khó coi.
Nếu là có cơm thừa canh cặn, còn có thể làm chút nhân tình, từng người chia một chút. Lúc này đóng gói cơm thừa canh cặn cũng không phải chuyện gì mất mặt.
Tô Yến Đình ném tiểu Thần Thần cho Giang Nhung bế, để bọn họ hai cha con bồi dưỡng tình cảm, mà nàng tắc đi chiêu đãi khách khứa.
Giang Nhung ôm con trai mấy tháng tuổi của mình, nhìn diện mạo cùng hắn như một khuôn đúc ra, nội tâm hắn chảy qua một trận dòng nước ấm, rồi lại cảm thấy một chút không khỏe, dòng nước ấm kia cuối cùng chảy vào băng sơn, tan rã hầu như không còn.
Tuy rằng đã làm ba mấy tháng, lại vẫn như nằm mơ, không chân thật. Trừ bỏ mấy ngày hắn kích động lúc con mới sinh ra, Giang Nhung lại ôm đứa bé, lại có các loại cảm xúc không thể thích ứng.
Hắn cảm thấy thực biệt nữu (gượng gạo/khó chịu).
Giang Nhung trước kia cảm thấy mình sẽ chờ mong cùng Tô Yến Đình có một gia đình, có ba, có mẹ, có con cái, bọn họ là một nhà ba người hoàn chỉnh. Con của hắn sẽ không giống hắn thời thơ ấu, nó sẽ trưởng thành dưới sự bầu bạn của cha mẹ —— tưởng tượng là như vậy.
Nhưng hắn cảm thấy vô cùng biệt nữu.
Làm cha, lý trí nói cho hắn biết, hắn hẳn là yêu con mình. Vật nhỏ trong lòng n.g.ự.c là con trai ruột của hắn…… Hắn thuyết phục không được chính mình.
