Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 253: Ôn Thi Nước Rút, Bác Cả Dạy Đời
Cập nhật lúc: 06/01/2026 16:03
“Ông cứ c.h.é.m gió đi.”
Tô Bảo Trung: “Chờ con gái tôi thi đậu, tôi muốn lên thủ đô chơi!”
“Nằm mơ đi!”
Người trong thôn đều coi người Tô gia đang nằm mơ. Tô Bồi Lương ngày ngày đêm đêm mất ăn mất ngủ nghiêm túc đọc sách, dần dần, người trong thôn cũng không nói chuyện nằm mơ nữa.
Mà là mang theo trêu chọc cùng trêu ghẹo nói với vợ chồng Tô Bảo Trung:
“Lão Tô gia, nhà ông muốn ra một sinh viên đấy!”
Vợ chồng Tô Bảo Trung nghe xong trong lòng âm thầm cao hứng, nghĩ thầm mấy đứa nhỏ này, chẳng sợ có thể có một đứa thi đậu đại học, kia đều là chuyện tốt.
***
Tô Yến Đình ở thủ đô mang theo con trai ôn tập thi đại học. Hiện tại cô thất nghiệp, suốt ngày ở nhà, mang theo tiểu Thần Thần, lúc ôn tập cũng mang theo nó, vừa chơi với con, vừa tận dụng mọi thứ mà ôn tập.
So với những người khác, Tô Yến Đình hoàn toàn không nóng nảy. Ôn tập đến bây giờ, cái gì nên học đều học xong rồi, càng tới gần ngày thi, ngược lại càng nên thả lỏng mới được, quần áo nhẹ ra trận.
Vì thế Tô Yến Đình mỗi ngày ăn ngon ngủ ngon. Hai nhà hàng xóm còn lại là phát huy tinh thần thi khoa cử cổ đại, buổi tối "đầu treo xà nhà, dùi đ.â.m vào đùi", cái cỗ chăm chỉ kính nhi a, bị bác Cả Giang bốn phía tuyên dương ra ngoài.
Mấy người anh họ của Giang Nhung ban ngày ngáp liên miên, vẫn phải đỉnh cái mắt gấu trúc nghiêm túc đọc sách học tập. Tô Yến Đình tắc mỗi ngày tinh thần sáng láng, mang theo con trai ra cửa mua đồ ăn chơi đùa, hai mẹ con hi hi ha ha.
Bác Cả Giang đặc biệt coi thường cô: “Cháu gả vào Giang gia, nhưng đừng làm mất mặt người Giang gia chúng ta. Báo danh thi đại học, liền phải hảo hảo ôn tập! Đừng mỗi ngày hi hi ha ha, còn ra thể thống gì.”
Tô Yến Đình: “Bác Cả, bác đừng nhọc lòng, cháu ngủ sớm dậy sớm, mỗi ngày ít nhất nghiêm túc học tập tám tiếng, khẳng định có thể thi đậu đại học.”
“Bác xem mấy anh họ, mỗi ngày ăn không ngon ngủ không yên, người đều gầy thành như vậy, đừng để đầu óc học đến hỏng.”
Bác Cả Giang: “Cháu nói bậy bạ gì đó? Không có một chút tinh thần chịu khổ. Học tập chính là khổ, học tập chính là mệt, không khổ không mệt sao có thể học được bản lĩnh thật sự? Muốn ăn được khổ trong khổ mới là người trên người...”
“Cháu biết trước kia tham gia khoa cử là hoàn cảnh gian khổ thế nào không? Tất cả mọi người là như vậy chịu đựng tới... Người khác có thể như vậy ngao, cháu như thế nào liền không thể ngao? Người khác có thể chịu khổ, người Giang gia chúng ta cũng có thể chịu khổ...”
Bác Cả Giang bùm bùm một trận đạo lý phát ra, Tô Yến Đình tai trái vào, tai phải ra. Bác Cả Giang này là thật sự cổ hủ lợi hại, nhưng ông ta cũng có ưu điểm, đi dạy Quốc văn cũng không tệ lắm... Chính là phải nhẫn nại cái khái niệm “muốn chịu khổ” mà ông ta giáo huấn.
Ở ông ta xem ra, học tập liền phải chịu khổ chịu nhọc, liền phải nhẫn.
Về sau Tô Yến Đình thấy bác Cả Giang liền đi đường vòng, lười nghe ông ta thuyết giáo một hồi. Bác Cả Giang cũng dùng một loại ánh mắt gàn bướng hồ đồ nhìn cô. Ở ông ta xem ra, người không yêu học tập đều là tội ác.
Tô Yến Đình: “......”
Tô Yến Đình mỗi ngày ngủ sớm dậy sớm, cô cảm thấy trạng thái trước mắt của mình tốt chưa từng có. Hiện tại cô cân nhắc, ngược lại không phải nội dung thi và đề mục sâu cạn, mà là phương pháp ứng đối khảo thí, làm sao có thể bình tĩnh trầm ổn trong phòng thi, đạt được điểm cao hơn.
Mấy ngày này, trong nhà nuôi mấy con gà, Tô Yến Đình buổi sáng dậy mang theo con trai cho gà ăn, còn làm ổ cho đám gà con. Cô còn nuôi thêm một con mèo tam thể trong nhà để bắt chuột.
Mèo tam thể nhan sắc rất cao, ôn nhu lại xinh đẹp. Thần Thần đặt tên cho mèo con là Ngôi Sao, không có việc gì lại đối với tam thể “meo meo meo”, một người một sủng có thể cho nhau meo meo meo thật lâu.
Có Ngôi Sao, vấn đề chuột bọ trong nhà cơ bản được giải quyết.
“Em đọc sách đi, anh chơi với Thần Thần.”
Giang Nhung chỉ cần có thời gian liền chủ động trông con, toàn lực ủng hộ sự nghiệp thi đại học của vợ. Thần Thần cũng thích chơi với ba, nó còn thích ngồi trên thanh ngang xe đạp đi dạo khắp nơi. Giang Nhung đạp xe chở nó đi rất nhiều nơi: công viên, vườn bách thú, di tích văn vật... đều có bóng dáng hai cha con.
Có lẽ đứa trẻ không nhớ được sự việc xảy ra trước hai ba tuổi, nhưng tiềm thức đại não của nó nhất định sẽ nhớ kỹ cha mẹ làm bạn bên cạnh.
Tới cuối tháng 11, thời tiết thủ đô càng ngày càng lạnh. Tháng 12 càng là bọc lên từng tầng quần áo thật dày, hận không thể trong ba tầng, ngoài ba tầng mà đem chính mình chôn giấu dưới lớp áo bông ấm áp.
Tô Yến Đình sợ lạnh, suốt ngày đều luyến tiếc không xuống giường đất, nằm trên giường đất ấm áp cực kỳ. Mùa đông băng hàn thấu xương, ngủ trên giường sưởi, miễn bàn nhiều thoải mái, lại ăn chút khoai lang nướng, quả thực là cuộc sống thần tiên.
Chị dâu họ Tần Nghệ tới tặng đồ ăn rất nhiều lần, cô ấy dẫn Tô Yến Đình đi ăn hết các món ngon truyền thống ở thủ đô. Tô Yến Đình rất thích người chị dâu họ nhiệt tình sảng khoái này.
Tần Nghệ: “Yến Đình a, em phải hảo hảo ôn tập thi đại học, thi ra một cái thành tích tốt, làm bác Cả há hốc mồm.”
Tô Yến Đình: “Mấy anh họ kia thật không dễ dàng.”
