Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 261: Cha Già Khởi Nghiệp, Xưởng Máy Móc Nông Nghiệp
Cập nhật lúc: 06/01/2026 16:04
Những cái gì TV màu, tủ lạnh, nồi cơm điện, máy giặt... Chúng nó còn không phải là pháp bảo thần tiên sao? Tô Bảo Trung trong miệng lẩm bẩm: “Bảo bối thần tiên, bảo bối thần tiên...”
Mấy thứ này đối với một người nhà quê không kiến thức kích thích quá lớn, giống như là lập tức từ xã hội nô lệ giải phóng đến xã hội chủ nghĩa, hết thảy quá thần kỳ, cùng thuật pháp thần tiên giống nhau.
Thấy nhiều rồi, vợ chồng Tô Bảo Trung c.h.ế.t lặng, bọn họ bắt đầu tin tưởng trên thế giới sẽ có càng nhiều bảo bối thần kỳ xuất hiện.
Tô Yến Đình quan sát phản ứng của cha mẹ, lúc này cô đột nhiên minh bạch vì cái gì khí công ly kỳ thập niên 80 sẽ có nhiều người tin tưởng như vậy.
Khí công bao trị bách bệnh thực thái quá, nhưng đối với Tô Bảo Trung tới nói, sự xuất hiện của TV, nồi cơm điện, tủ lạnh... chẳng lẽ không càng kỳ quái hơn?
Thế giới này đang phát sinh biến hóa từng ngày.
Tô Bảo Trung ôm cháu gái nhỏ, ngồi trong sân nhà con gái xem TV. Ông cùng Trần Tú Vân đều thích xem TV.
Tô Bảo Trung nói: “Ngày hôm qua tôi gặp một tên quỷ Tây, đầu tóc tạp nham, mắt màu xanh lục! Bô bô không biết nói cái tiếng chim gì... Nghe Bồi Lương nói, quốc gia bọn họ 70% người ta đều có TV.”
Càng thấy nhiều càng có nắm chắc, Tô Bảo Trung nghĩ thầm, ông về quê nhưng phải ưỡn n.g.ự.c, ông cùng những lão nông dân ở nông thôn không giống nhau, ông chính là người có kiến thức, liền quỷ Tây ông đều gặp qua, còn cùng quỷ Tây trò chuyện qua.
Một đường nhìn thấy nghe thấy này, trở lại trong thôn đầu có cái để ông khoác lác.
“Con cái tôi đều thi vào đại học.” Tô Bảo Trung mừng thầm: “Tuy rằng tôi thi không đậu đại học, nhưng mấy cái đại học này tôi đều đã thấy qua...”
Vợ chồng Tô Bảo Trung ở một đoạn thời gian, sắp đến khai giảng mới trở về. Tô Yến Đình cùng anh trai đưa cha mẹ đến ga tàu hỏa, chuyến về này chỉ có vợ chồng Tô Bảo Trung.
Tự nhận là kiến thức rộng rãi, Tô Bảo Trung đã không còn sợ hãi như khi tới, mang theo vợ trở về. Trần Tú Vân lau nước mắt, con cái cháu chắt đều không ở bên người, về sau trong nhà liền còn hai vợ chồng già bọn họ. Quay đầu lại nhìn Tiểu Hạt Mè cùng Thần Thần, bà trong lòng thật sự luyến tiếc.
Trần Tú Vân rất nhiều lần đều muốn ở lại, lại không thể để chồng một mình trở về. Bà cũng luyến tiếc gà vịt heo trong nhà, quê quán dù sao cũng phải có người trông... Cuối cùng chỉ có thể mắt trông mong mà cáo biệt con cái.
“Chờ nghỉ nhất định phải về nhà a!”
Tô Yến Đình mấy người hướng bọn họ vẫy vẫy tay: “Yên tâm đi, ba mẹ, hai người thuận buồm xuôi gió.”
Xe lửa chở vợ chồng Tô Bảo Trung chạy đi rồi.
Về tới trong thôn, con trai cả con dâu cả cháu gái đều không ở, trong nhà lập tức biến thành quạnh quẽ. Trần Tú Vân cho gà vịt ngỗng heo ăn xong, đều không vui vẻ ở nhà, chạy ra ngoài nói chuyện phiếm với phụ nữ trong thôn.
Tuy rằng người ta mỗi người đều hâm mộ bà, Trần Tú Vân trong lòng chua xót không thôi.
Tô Bảo Trung tắc bị đàn ông trong công xã vây quanh, tất cả đều hướng ông hỏi thăm những điều mắt thấy tai nghe ở thủ đô. Tô Bảo Trung khoe khoang c.h.é.m gió, nghe được mọi người phiêu phiêu d.ụ.c tiên.
“Bác Tô, hiện tại con cái bác đều tiền đồ rồi.” “Bác về sau hưởng phúc rồi!”
Tô Bảo Trung nghe chung quanh người thổi phồng, đã phân không rõ đông nam tây bắc, ông trong lòng mỹ tư tư, nghĩ chính mình đã không phải một nông dân bình thường, ông cũng muốn hăng hái hướng về phía trước!
Con cái thành sinh viên, vợ là cán bộ phụ nữ, là đảng viên, chính ông như thế nào có thể lạc hậu đâu?
Ông cũng muốn mưu cầu một phần đại sự ở công xã!
Vị trí cán bộ công xã không tới phiên ông, Tô Bảo Trung cân nhắc tới cân nhắc lui, hạt giống dã tâm dưới đáy lòng chui từ dưới đất lên đã nảy mầm.
Tô Bảo Trung muốn gây dựng sự nghiệp, ông muốn làm xưởng máy móc nông nghiệp.
Làm xưởng máy móc nông nghiệp cần vốn, muốn vay vốn 5000. Đặt ở trước kia, Tô Bảo Trung tưởng cũng không dám tưởng cái con số thiên văn này. 5000 đồng, ông làm ruộng cả đời chỉ sợ đều tích cóp không nổi con số thiên văn này. Hiện tại ông lại có dã tâm, ông muốn cho người trong thôn rửa mắt mà nhìn.
Cho vay liền cho vay đi... Tô Bảo Trung nhắm mắt lại, ông nhớ tới tiếng gầm rú của xe lửa, nhớ tới những sinh viên tràn đầy hy vọng trên xe lửa, bọn họ từng người đều tinh thần phấn chấn bồng bột, nhưng ông cũng đâu có già, ông cũng có thể làm ra một phen đại sự nghiệp.
Trần Tú Vân: “Yến Đình, Yến Đình... Ba con điên rồi, ổng muốn làm xưởng máy móc nông nghiệp!”
Chỉ sợ ngay cả người trọng sinh Tô Ngọc Đình đều tưởng tượng không đến, người tích cực nhất đi đầu trong việc làm giàu của Tô gia là ba cô ta, Tô Bảo Trung.
“Xưởng máy móc nông nghiệp? Ba muốn làm xưởng máy móc nông nghiệp?” Biết được việc này Tô Yến Đình bị hoảng sợ. Cha cô, Tô Bảo Trung, trong ấn tượng của cô là một người đàn ông trầm mặc thành thật, giống hệt những hán t.ử nông thôn bình thường: sĩ diện, cần lao, có thể chịu khổ, uống chút rượu vào thì thích c.h.é.m gió... Một người đàn ông như vậy, đột nhiên muốn đi làm cái gì xưởng máy móc nông nghiệp, là một chuyện làm người ta khϊếp sợ.
Trần Tú Vân liền bắt đầu lải nhải về tật xấu hiện tại của Tô Bảo Trung: “Từ khi con cùng anh con thi đậu đại học, ổng đi thủ đô thấy ‘đại việc đời’, ba con liền vẫn luôn mưu tính phải làm chút chuyện... Ổng nói con cái thành sinh viên, vợ là cán bộ phụ nữ, ổng tổng không thể lại làm một nông dân quèn, nói ra làm người ta chê cười, ổng không làm chút sự nghiệp, làm sao có mặt mũi làm một nhà chi chủ...”
