Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 267: Bà Giáo Sư Kỳ Quặc, Thần Thần Được Việc
Cập nhật lúc: 06/01/2026 16:05
“Mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ!!!” Trong miệng nó liên tiếp gọi mẹ.
“Thần Thần.” Rõ ràng mới mấy ngày không gặp, cô lại cảm giác đứa nhỏ này lớn không ít, chạy càng ngày càng nhanh nhẹn, cái chân ngắn nhỏ này như thế nào có thể chạy nhanh như vậy?
Tô Yến Đình bế lên con trai mềm mại, hôn hôn khuôn mặt nhỏ của nó: “Ở với ba ba thế nào?”
Thần Thần: “Nhớ mẹ...”
Giang Nhung u oán nói: “Nhớ vợ...”
Tô Yến Đình buồn cười: “Em cũng nhớ hai cha con.”
Tô Yến Đình tiến lên ôm lấy Giang Nhung, hai vợ chồng kẹp tiểu Thần Thần ở giữa, cả nhà thân mật một hồi lâu.
Bọn họ ngồi ở thềm đá dưới hành lang, Giang Nhung hỏi cô: “Hương vị học đại học thế nào? Có phải rất hưng phấn, đem anh cùng Thần Thần đều quên rồi không?”
Tô Yến Đình thở dài một hơi: “Em hiện tại thực lo âu thực lo lắng a đồng chí Giang.”
“Bạn học của em đều rất thông minh rất nỗ lực... Em thật sợ cuối kỳ thi em đứng bét bảng.”
Tô Yến Đình thật không phải lo lắng suông, bởi vì lứa sinh viên đầu tiên mới vừa khôi phục thi đại học quá mạnh, bọn họ đều thực quý trọng cơ hội vào đại học, một người so một người nỗ lực, đặc biệt là ký túc xá nữ 302 các cô.
La Cũng Lan không quá nỗ lực... Nhưng cô bé là một thiên tài nhận người hận.
Tô Yến Đình hiện tại rất có cảm giác nguy cơ, liền sợ tới cuối kỳ, một mình cô đội sổ, thật sự lãnh cái danh hiệu bình hoa xinh đẹp của ký túc xá.
Thi đậu đại học cũng không phải kết thúc, mà là hết thảy bắt đầu.
Giang Nhung ngày thường mang tiểu Thần Thần ở trong khu gia thuộc, chị dâu cả Hứa Đàn Lan ở tứ hợp viện hỗ trợ trông nom, cô ấy dọn dẹp sân sạch sẽ, gà và mèo cũng không bị đói.
Một tuần không gặp mẹ, tiểu Thần Thần dính bên người Tô Yến Đình, giống như cục kẹo mạch nha, dính dính nhão nhão, một khắc đều luyến tiếc tách ra.
Nó rúc vào trong lòng n.g.ự.c mẹ, hết sức ngoan ngoãn. “Mẹ... Muốn ăn cơm mẹ nấu.”
Tô Yến Đình mỉm cười: “Ba ba con nấu cơm rất khó ăn à?”
Thần Thần ôm cổ Tô Yến Đình, làm một em bé hai tuổi nó ủy khuất lắm. Một tuần qua, chẳng những không thấy được mẹ, nó còn bị bắt ăn đồ ăn ba làm.
Giang Nhung cười lạnh: “Vậy thì con đừng ăn... Chính mình một chốc muốn ăn cái này, một chốc muốn ăn cái kia.”
Đồng chí Giang ban đầu cảm thấy chính mình nên có chút tình thương của cha với con cái, nhưng vật nhỏ này được đằng chân lân đằng đầu, càng dung túng nó liền càng không muốn không muốn, chỉ còn lại chút tình thương của cha đã sớm bị lăn lộn không còn.
Cái đứa trẻ ranh này vẫn là lúc chưa biết nói chưa biết đi thì đáng yêu hơn.
Thần Thần: “......”
Nó đem đầu nhỏ chôn vào lòng mẹ.
Ăn cơm chiều, ở tứ hợp viện một đêm. Ngày hôm sau cùng vợ chồng anh cả chị dâu đi khu người nhà giảng viên Bắc Đại. Chị dâu Hứa Đàn Lan lúc này đang mang thai, vì tiện lợi, Giang Nhung mượn cớ người quen hỗ trợ, thuê được một gian nhà. Có một giáo sư già về hưu nguyện ý nhường hai phòng trong nhà cho hai đôi vợ chồng bọn họ sử dụng.
Mấy trường đại học cách nhau cũng không xa, đạp chiếc Đại Giang 28 thập phần tiện lợi... Là sinh viên Đại học Hoa Thanh, lại thuê được phòng ở cách vách Bắc Đại, thật là một loại trải nghiệm thần kỳ.
Rốt cuộc hiện tại thuê nhà ở thủ đô tương đối phiền toái, nơi nơi dùng phòng khẩn trương, ngoài đường cái đều có người xây nhà trái phép... Giang Nhung có thể ở nhờ căn nhà này, dựa vào vẫn là quan hệ của mẹ ruột.
Nghe nói vị giáo sư già này tính tình cổ quái, không dễ dàng ở chung với người khác, người thường cũng không dám tới trêu chọc bà, càng miễn bàn tìm bà ở nhờ. Sau khi về hưu, bà lấy sách vở làm bạn, hiếm khi qua lại với người khác.
Bọn họ thuê phòng, cũng là thư phòng của vị giáo sư già này.
Hứa Đàn Lan sợ hãi: “Chị... Chị có thể đi vào sao?”
Mấy người lớn bên cạnh đều là sinh viên, Hứa Đàn Lan cảm xúc khẩn trương, cô ấy sợ bảo vệ liếc mắt một cái nhận ra cô ấy không phải sinh viên đứng đắn, mà là một người phụ nữ nông thôn không văn hóa không bằng cấp.
Những sinh viên đó ra ra vào vào không ai ngăn cản, vạn nhất đơn độc ngăn cô ấy lại thì làm sao?
Hứa Đàn Lan trong lòng không quá vui vẻ ở tại đại học, tứ hợp viện hơi xa một chút, lại tự tại hơn nhiều.
Tô Yến Đình: “Chị dâu, chị yên tâm đi, chị như thế nào liền không thể đi vào? Đi vào xem thử.”
“Chủ nhà là giáo sư Tạ, bà ấy ở một mình, chồng và con đều không còn, trước mặt bà ấy đừng nhắc đến mấy chuyện này... Chị dâu, mẹ chồng em nói để chị ở cùng bà cụ, cũng là tiện nhờ chị chăm sóc bà cụ một chút.”
“Bà cụ tính tình quật cường, không quá thích tiếp xúc với người khác, lúc tuổi già thích một mình nghiên cứu triết học...”
Tô Yến Đình đơn giản giới thiệu tình huống của giáo sư Tạ với chị dâu. Hứa Đàn Lan giống như đồng hồ quả lắc, liên tiếp gật đầu.
“Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng ——”
Qua một hồi lâu mới có người tới mở cửa. Một người phụ nữ đầy đầu tóc bạc, gầy trơ xương đứng sau cửa. Tuy rằng bà người gầy, đôi mắt cũng vẩn đục, nhưng trong thân thể nhỏ bé lại lộ ra một cổ khí chất đĩnh bạt như tùng như trúc.
Bà cụ Tạ thấy bọn họ, sắc mặt cũng không tốt, nhưng vẫn để vài người vào. Trong phòng bà tất cả đều là sách, chỉnh mặt tường chỉnh mặt tường tất cả đều là sách cũ, nơi này giống như một thế giới bị sách vây quanh.
