Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 322: Xưởng Nông Cụ Đóng Cửa, Tô Bảo Trung Hết Thời
Cập nhật lúc: 06/01/2026 16:17
Thần Thần: "Các bạn nhỏ ở trường nói con mặc váy nhất định rất đẹp, bởi vì con lớn lên xinh đẹp." Cậu ôm mặt mình, một trận tự luyến, vừa nói vừa tự mình vui vẻ cười. Khen chính mình liền sẽ làm cậu cảm thấy vui sướng.
Tô Yến Đình: "Con muốn mặc váy? Vậy mẹ làm cho con một cái váy, cho con mặc thử xem?"
Lý trí nói cho Tô Yến Đình biết nên ngăn cản hành vi này, tạo dựng ý thức giới tính chính xác cho con, nhưng mà, ai lại quy định đàn ông không thể mặc váy đâu?
Cô kỳ thật cũng khá tò mò…… Gương mặt này của Giang Nhung, mặc vào váy sẽ là bộ dáng gì? Có chút hơi hơi tâm động.
Tô Yến Đình: "Cuối tuần mẹ rút thời gian làm cho con!"
"Mẹ!” Thần Thần đột nhiên trừng mắt nhìn cô, nghiêm túc giáo d.ụ.c: “Con trai sao lại có thể mặc váy đâu! Thần Thần là con trai!"
Thần Thần ánh mắt sắc bén: "Cô giáo nói váy là con gái mặc, không thể tốc váy con gái!"
Tô Yến Đình: "..."
Nói muốn mặc váy chính là cậu, nói không thể mặc váy cũng là cậu, lời hay lẽ phải đều để cậu nói hết, ở đây chơi trò "văn học nói nhảm" à. Từ lúc bắt đầu liền gài bẫy mẹ ruột.
Tô Yến Đình xách cái thằng nhóc thối hay đ.á.n.h rắm này ra cửa, hai mẹ con đạp xe đạp đi trường học, cô đưa con đi nhà trẻ trước.
Lúc đạp xe, Tô Yến Đình vẫn luôn suy nghĩ, con trai Thần Thần của cô rốt cuộc là thông minh hay không thông minh đây? Tạ lão thái thái nói cậu là đứa trẻ thông minh hiếm gặp…… Trong nhà trẻ Đại học Hoa Thanh, trẻ con thông minh càng không ít, mỗi lần đi nhà trẻ của con, Tô Yến Đình đều có thể nhìn thấy rất nhiều đứa trẻ thông minh, bọn nó có sự thành thục không thuộc về lứa tuổi này, thuộc lòng 300 bài thơ Đường là tiêu chuẩn, còn có đứa đã sớm học mấy ngoại ngữ.
Thần Thần xen lẫn trong đó, đảo như là một đứa ngốc, ít nhất làm mẹ ruột, mỗi ngày nhìn cậu phạm xuẩn, tự cho là thông minh. Nhưng bởi vì lớn lên đẹp, Thần Thần ở nhà trẻ còn rất nổi tiếng.
Thần Thần vẫy vẫy móng vuốt, vui vui vẻ vẻ tạm biệt mẹ, cậu muốn đi chơi cùng các bạn nhỏ ở nhà trẻ. Tô Yến Đình nhịn không được ở trong lòng hoan hô một tiếng, may mắn trên đời này có trường học, có thể đem mấy con thần thú này thu về một chỗ.
Tô Yến Đình kiên định đi học ở trường. Trần Diệu Nhiên tan học xong lại tìm cô, tâm sự nặng nề: “Hiện tại xí nghiệp nhà nước cải cách, mở rộng quyền tự chủ kinh doanh…… Rất nhiều nơi đều có thể không ấn định chỉ tiêu, có thể sản xuất bao nhiêu liền sản xuất bấy nhiêu."
Trước kia sản xuất bao nhiêu, tiêu thụ bao nhiêu, giá cả thế nào đều có quy định. Hiện tại các nơi đều bắt đầu nới lỏng, buông ra để sản xuất. Trần Diệu Nhiên lo lắng xưởng nhỏ xã đội của các cô tranh không lại xưởng lớn quốc doanh, trước kia còn được húp tí nước canh thịt, hiện tại canh cũng chưa chắc được uống.
“Chúng ta nơi nào cạnh tranh lại người ta xưởng lớn.”
Trần Diệu Nhiên hai anh em mở xưởng linh kiện bắt đầu hoạt động, kiếm được chút tiền, nhưng xưởng máy móc nông nghiệp của Tô Bảo Trung đã bắt đầu lụn bại. Đặc biệt là sau khi bắt đầu khoán đất, việc mua sắm thiết bị máy móc nông nghiệp tập thể tất cả đều tạm dừng, các nhà lo ruộng đồng các nhà. Hơn nữa xưởng máy móc nông nghiệp cùng loại mọc lên không ít, cạnh tranh không lại người ta. Bất quá mới một hai năm, xưởng máy móc nông nghiệp của Tô Bảo Trung đã phong quang không còn, kề bên đóng cửa.
Duy nhất chỗ tốt, chính là Tô Bảo Trung ít nhất không giống một số người mở xưởng, nợ một đống nợ, muốn trả nợ đời trước, người một nhà đều trả không nổi, còn phí hoài bản thân mình.
Xưởng của Tô Bảo Trung lăn lộn đóng cửa, công nhân tất cả đều không tới làm công, tích góp một đống lớn linh kiện máy móc nông nghiệp giống như sắt vụn đồng nát chồng chất ở nhà kho, bán cũng bán không được, người ta không cần, nói hắn chất lượng không được.
Lúc này gia phả nhà họ Tô đã sửa xong, nhà ba tầng cũng xây xong. Tô Bảo Trung mỗi ngày ngồi ở cửa hút t.h.u.ố.c lá sợi, hồi ức năm đó huy hoàng.
“Trước kia người ta ai cũng gọi tôi là xưởng trưởng Tô……” Lúc tu gia phả, càng là một đống người bưng hắn làm thân thích, hiện tại tất cả đều không có.
Trần Tú Vân: "Ông hiện tại là cây đổ bầy khỉ tan."
Tô Bảo Trung thở ngắn than dài.
Tô Bồi Khánh về trường học đọc sách, thi đậu cấp ba trong thành phố. Trải qua rèn luyện làm “phó xưởng trưởng”, cậu thật sâu cảm thấy chính mình tri thức thiếu thốn, hiện giờ hạ quyết tâm đọc sách, thành tích đứng đầu.
Trần Tú Vân đi thăm Tô Ngọc Đình: "Em trai con hiện tại thành tích ở trường tốt, về sau khẳng định có thể thi cái đại học tốt, con cũng yên tâm rồi. Chờ mấy năm nữa con ra ngoài, hảo hảo thi đại học đi."
Tô Ngọc Đình nghe thấy Tô Bồi Khánh bắt đầu dụng công đọc sách, cô ta tức giận đến trợn trắng mắt. Tằng Vân Quân bị cụt một tay cầm tiền bồi thường của nhà họ Tô, cưới một người vợ khác, hiện tại vẫn là cán bộ cục lương thực.
Tô Ngọc Đình thử hỏi: "Gia phả sửa xong rồi, nhà cũng sửa xong rồi, xưởng máy móc nông nghiệp của ba tôi gần đây thế nào?"
Cô ta biểu hiện tốt, chờ mấy năm nữa là có thể đi ra ngoài. Sau khi ra ngoài sẽ nghĩ cách lấy xưởng máy móc nông nghiệp của Tô Bảo Trung. Tô Bảo Trung người ngu xuẩn, ít nhất cô ta bán t.h.ả.m, làm một đứa con gái tốt, về sau cái xưởng máy móc nông nghiệp này còn không phải là của cô ta sao.
