Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 406: Giang Nhung Biểu Diễn Tạp Kỹ, Tô Yến Đình Cưỡi Ngựa Lớn
Cập nhật lúc: 06/01/2026 16:33
Sáng hôm sau, Tô Yến Đình dậy muộn nhất. Nàng mở mắt ra, Giang Nhung đã mang con trai ra cửa chạy bộ buổi sáng trở về. Thần Thần chạy tới cười nhạo nàng: "Mẹ thật là đồ lười biếng!"
Tô Yến Đình bắt lấy đứa con trai tinh thần sáng láng, xoa xoa khuôn mặt nhỏ cực giống Giang Nhung, "Nhãi con a, con làm đại ca nhất định phải cố lên." Tương lai đoàn kết các em gái, tranh thủ làm cho bố các con mệt lử như ch.ó c.h.ế.t, nàng đặc biệt muốn nhìn thấy Giang Nhung mệt nằm liệt như ch.ó.
Thần Thần: "?"
Bàn xong chuyện hợp tác, sau đó không liên quan nhiều đến Tô Yến Đình, vấn đề kỹ thuật cụ thể giao cho La Dã Lan giao lưu với nhân viên kỹ thuật. Tô Yến Đình rảnh rỗi hơn chút, đến một nơi xa lạ, cũng coi như là bồi bọn nhỏ đi chơi.
Tới năm giờ chiều, Mang Hồng mang theo ba đứa con trai tìm bọn họ cùng xuống sông bơi lội. "Là chỗ tốt, nước sạch sẽ lắm, không sâu, an toàn."
Mang Hồng làm xong việc, cũng tính toán bớt thời giờ bồi ba đứa con chơi nhiều hơn. Anh ta thấy Giang Nhung bị ba đứa con mình vây quanh ở giữa, chua đến muốn mệnh, anh ta cũng muốn được ba đứa con vây quanh.
"Trước kia là anh không hảo hảo bồi con nhiều hơn." Mang Hồng từng có nghĩ lại, trước kia anh ta ngại con cái ầm ĩ, gặp mặt chính là chỉ trích cùng ghét bỏ, quan hệ với con không tốt, không có hảo hảo làm bạn với ba đứa nhỏ.
Vợ Mang Hồng là Dương Bội Bội: "Anh nên học tập đồng chí Giang nhiều vào!"
Mang Hồng tay trái dắt con cả, tay phải dắt con thứ, trên vai ngồi con út, cha con mênh m.ô.n.g cuồn cuộn.
Tiểu Thần Thần bốn tuổi không có hứng thú ngồi trên vai bố, ở cái tuổi ch.ó đều ghét bỏ nhưng tinh thần tràn đầy này, cậu bé thích tự mình xuống đất vui vẻ chạy nhảy.
Tô Yến Đình nhìn mấy cha con Mang Hồng, lại ngửa đầu nhìn Giang Nhung bên cạnh, chớp mắt, chế nhạo nói: "Giang Nhung, chờ về sau con gái hai ba tuổi, các con cũng muốn cưỡi trên vai bố thì làm sao bây giờ? Anh chỉ có một cái vai, hai đứa con gái nhưng không đủ chia a."
"Có biện pháp." Giang Nhung giơ tay vẫy một cái, ý bảo Tô Yến Đình đứng ở phía trước mình. Tô Yến Đình không biết hắn muốn làm gì, theo chỉ thị đứng yên. Giang Nhung hai tay ôm lấy eo nàng, "Em nhảy lên."
"Nhảy thế nào a? Em nhảy... A!!! Cứu mạng cứu mạng cứu mạng!!!!"
Bị bắt treo không, Tô Yến Đình cảm giác cả người đều không tốt, hù c.h.ế.t nàng. Giang Nhung thế nhưng nhẹ nhàng cử nàng lên cao vượt qua đỉnh đầu hắn, cuối cùng hai chân nàng dừng ở trên vai hắn ngồi.
Đây là đang biểu diễn tạp kỹ trước mặt mọi người sao? Nàng lại không phải diễn viên tạp kỹ chuyên nghiệp.
Tô Yến Đình thập phần nhát gan ôm lấy đầu Giang Nhung, cố ý che mắt hắn: "Nếu làm ngã vợ anh thì anh xong đời rồi."
Tô Yến Đình hoàn toàn không dám nhìn xung quanh, tầm nhìn này quá cao, còn kích thích hơn ngồi trên lưng ngựa. Ngựa ít nhất là nằm ngang, mà người đàn ông phía dưới này hoàn toàn là "một cây trụ trời".
"Mẹ?" Tiểu Thần Thần quay đầu lại, thấy bố mẹ đang xếp chồng lên nhau.
Giang Nhung bị che mắt cũng không giận, cảm xúc hắn thập phần ổn định, đề nghị nói: "Chờ về sau có hai con gái, em lại một tay ôm một đứa, thế này không phải đầy đủ hết sao."
"Hiện tại em có thể ở trên ôm Thần Thần thử xem."
Giang Nhung cảm giác được con trai mình ở bên chân, thuận tay túm lên.
Tô Yến Đình dùng sức nhéo mặt hắn, tức c.h.ế.t rồi: "Anh đừng ra cái chủ ý hỗn đản như vậy, thả em xuống, thả em xuống!!" Còn bảo nàng một tay ôm một đứa con gái, này quả thực là đưa cả nhà bọn họ lên lò hỏa táng, nàng làm gì có lực cánh tay tốt như vậy.
Thần Thần treo trên cánh tay bố ngửa đầu nhìn mẹ ruột: "Mẹ, mẹ cao quá nha."
Tô Yến Đình hữu khí vô lực: "... Cứu mẹ với."
Thần Thần tỏ vẻ không hiểu: "Không vui sao mẹ?"
Tô Yến Đình: "Bố con chính là thiết bị tập thể hình sống."
Dương Bội Bội nhìn thấy cả nhà bọn họ, trong lòng hâm mộ không thôi, cô nói với Mang Hồng: "Hôm nào anh cũng cho em cưỡi lên đầu đi."
Mang Hồng chột dạ xoa xoa bả vai: "Anh đã không phải thanh niên hai mươi tuổi, ai u cái bộ xương già này của anh."
"Người ta Lão Giang cũng không nhỏ hơn anh bao nhiêu, sao cậu ấy làm được mà anh không thể?"
Mang Hồng làm bộ không nghe thấy.
"Yến Đình!" La Dã Lan trên tay cầm phao bơi, từ xa thấy Tô Yến Đình cao hơn đường chân trời, nàng cả người ngây dại.
Tô Yến Đình lúc này đã nhận mệnh, bình tĩnh nói: "Nga, tớ hôm nay cưỡi ngựa lớn đâu, giá giá giá ——" Nàng vỗ vỗ mặt Giang Nhung, thanh âm thập phần vang dội.
Giang Nhung cảnh cáo nói: "Ném em xuống đấy nhé."
"Ngựa thối, có bản lĩnh anh liền ném."
"Càng không, làm em không xuống được."
La Dã Lan chống nạnh xách ba cái phao bơi, tới nơi đất khách quê người, tình cảm hai vợ chồng này tựa hồ tốt đến có chút ch.ói mắt. Người ta vợ chồng mang theo con cái, có vẻ nàng quá mức sa sút, cô đơn chiếc bóng.
"Mẹ nuôi, con đi nhờ xe bố." Thần Thần vẫy vẫy móng vuốt về phía La Dã Lan.
La Dã Lan thiệt tình nói: "Hâm mộ các người có xe đi nhờ."
Nghe được Thần Thần gọi một tiếng mẹ nuôi này, La Dã Lan nhưng thật ra lại nhớ tới sự tồn tại của một đứa con nuôi khác. So với Giang Nhung cao lớn đĩnh bạt trước mắt, Lương Hoài Dũng từng gặp qua một lần kia thật đúng là một con gà con yếu nhớt.
