Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 474: Chuyến Tàu Định Mệnh, Chị Em Gặp Lại Sau Nhiều Năm

Cập nhật lúc: 06/01/2026 16:46

“Anh hai thật tốt!” Hai chị em gái nhỏ cuồng thổi cầu vồng cho anh cả.

Vị Giang đại ca nào đó vừa đau đầu, lại vừa hưởng thụ sự vây quanh tâng bốc của hai cô em gái xinh đẹp.

Giang Trình đồng học lúc này còn chưa hiểu phúc lợi của việc làm anh cả. Người ta thấy cậu bé có hai cô em gái xinh đẹp như vậy, ai nấy đều hận không thể nhận cậu làm anh, đi đến đâu cũng rất được tôn trọng, dù sao cũng là anh vợ tương lai mà.

“Anh Thần Thần nhà chúng ta thật giỏi giang.” Tô Yến Đình cổ v.ũ k.h.ích lệ con trai.

La Dã Lan mang theo hành lý đến nhà cô trước, ở lại nhà họ Giang một đêm. Hai người mang theo ba đứa nhóc cùng đi nhà ga, vợ chồng Giang Dễ Dương cũng đi cùng để tiễn đưa.

Các cô đi trước, phòng làm việc bên này kế tiếp sẽ từ từ chuyển qua. Hai người muốn thăm dò vị trí thực tế trước, xin mua đất xây nhà.

Lên tàu hỏa, vé giường nằm. Tô Yến Đình mua trọn hai hàng giường nằm đối diện nhau, như vậy một khoang nhỏ đều là của hai người lớn và đám trẻ.

Giang Trình lớn hơn một chút, lúc này trầm ổn không ít. Có khả năng vì bên cạnh không phải “mẹ” thì là “em gái”, cậu bé muốn nghịch ngợm cũng ngại, ngược lại ra dáng một người anh lớn, thành thật ngồi xem truyện tranh. Tô Yến Đình sợ con hại mắt, không cho xem quá lâu.

La Dã Lan ngồi đối diện mấy mẹ con Tô Yến Đình, tay chống cằm, vẻ mặt mê mẩn nhìn hai chị em gái nhỏ tròn trịa mượt mà.

Hai chị em hôm nay mặc váy nhỏ Hán phục cải tiến màu xanh lơ, vạt xéo cài nút, điểm xuyết thêu thùa tinh xảo, màu sắc mát mắt, trông vô cùng tươi tắn. Trên vai còn đeo chéo một cái túi tiền lẻ hình hoa nhỏ màu xanh.

Con trai thì áo ngắn quần đùi, không chơi ra trò trống gì. Từ khi có con gái, Tô Yến Đình rất dụng tâm trang điểm cho các con, mặc váy xinh, tết tóc đẹp.

“Con gái nuôi đáng yêu quá đi!” La Dã Lan phát ra cảm thán, cô nàng phá lệ hâm mộ cô bạn thân của mình.

Quả thực là đang lừa cô sinh con gái mà!

Tô Yến Đình dựa vào vách toa xe, lạnh lùng nói: “Lúc chúng nó nói ‘mẹ hư’ thì chẳng đáng yêu chút nào đâu.”

Nhuận Nhuận thông minh lập tức nịnh nọt: “Mẹ là tốt nhất, ai sẽ nói mẹ hư đâu, kia khẳng định là anh hai.”

Làm gì cũng không được, bán đứng anh trai là giỏi nhất.

Cây lười nhỏ Tròn Tròn tiếp lời: “Là anh hai.” Tuy rằng không hiểu, nhưng khẳng định là anh hai.

Giang Trình: “????” Đại ca vô tội tự dưng đội một cái nồi đen lên đầu.

Haizz, hai đứa em gái xui xẻo này của cậu, nếu không phải lớn lên đáng yêu thì thật muốn vứt đi cho rồi.

Tô Yến Đình: “……”

Cô đưa mắt ra hiệu cho La Dã Lan, La Dã Lan nhịn không được che miệng cười.

Tàu hỏa đến một trạm dừng, lục tục có người lên. Tô Yến Đình chán đến c.h.ế.t ngồi ở giường nằm, mấy đứa nhỏ cũng như cà tím phơi sương, héo rũ.

Bất luận là máy bay, tàu hỏa hay xe buýt, đi đường lâu rồi thì chỉ có một chữ chán, cho dù là giường nằm cũng sẽ cảm thấy rất mệt.

Tô Yến Đình cùng La Dã Lan chơi cờ nhảy trong xe.

“Tôi đổi chỗ nằm với cô được không?” Một giọng nói quen thuộc lại xa lạ vang lên sau lưng, giọng nói hơi thở dốc, tựa hồ mới vừa chạy lên xe.

Tô Yến Đình nghe thấy giọng nói này, lỗ tai cô hơi động đậy, thầm nghĩ sẽ không trùng hợp như vậy chứ.

Bên này vừa nghĩ xong, cô liền nhìn thấy một bóng người cũng quen thuộc lại xa lạ.

Tô Ngọc Đình đổi xe. Cô ta vốn dĩ đợi ở sân ga, lại nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc thoáng qua, cô ta đuổi theo toa xe chạy, cũng mặc kệ chính mình có phải đi chuyến này hay không, cứ thế nhảy lên tàu.

Nếu vừa rồi cô ta không nhìn lầm, đó là Tô Yến Đình. Trên thế giới này hẳn là không có người thứ hai có thể sở hữu một khuôn mặt tuyệt sắc giống nhau như vậy, rốt cuộc đó chính là mỹ nhân được người trong thôn gọi là kim phượng hoàng vùng núi hẻo lánh từ nhỏ đến lớn.

Nếu là cô ta nhìn lầm, Tô Ngọc Đình cũng nhận.

“Thật trùng hợp.” Tô Yến Đình liếc nhìn Tô Ngọc Đình. Mấy năm không gặp, cô vẫn nhận ra Tô Ngọc Đình.

Hôm nay gặp phải Tô Ngọc Đình, hẳn là sự trùng hợp do ông trời sắp đặt. Tô Ngọc Đình lại không biết cô đi chuyến nào, ngày nào xuất phát.

Mà Tô Ngọc Đình đi xe vào lúc này, mục đích đến cũng giống cô thôi, đều là muốn kiếm tiền, đều chọn đi xuống phía Nam đến tỉnh Quảng Đông, bên kia gần Hong Kong nhất.

Tô Ngọc Đình mấy năm qua thay đổi không ít. Cô ta từ trong tù ra, cả người ngược lại giống như lấy lại sĩ khí, nét mặt tỏa sáng, thoạt nhìn rất có tinh thần, ăn mặc chải chuốt cũng rất chỉnh tề, giống như là thật sự “cải tạo để làm người mới”.

“Đúng vậy, thật trùng hợp.” Tô Ngọc Đình cười. Khi Tô Yến Đình đ.á.n.h giá cô ta, Tô Ngọc Đình cũng đang đ.á.n.h giá người chị gái tốt của mình.

Hại, người chị gái tốt của cô ta, quả nhiên không ngoài dự đoán, vẫn là một tuyệt đại giai nhân thiên sinh lệ chất khó tự bỏ đi khí chất. Chẳng sợ lớn lên ở cái nơi thâm sơn cùng cốc nghèo nàn kia, đều trổ mã thành một con kim phượng hoàng. Kẻ hèn kết hôn mấy năm, lại làm sao có thể tiêu ma một đại mỹ nhân như vậy.

Tô Ngọc Đình từ nhỏ liền hận ông trời đối xử với chị gái quá ưu ái.

La Dã Lan nghe hai người đối thoại sửng sốt một chút, tò mò nói: “Hai người quen nhau à?”

Tô Yến Đình nhàn nhạt nói: “Bà mối tốt của tớ, Tô Ngọc Đình.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.