Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 627: Chuyện Cũ Nhà Họ Diệp, Giang Nhung Chặn Thư Tình
Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:13
“Phục hôn?” Giang Nhung phun ra hai chữ này, thần sắc mang theo vài phần quỷ dị.
Hắn còn nhớ rõ lúc Diệp Thâm và Tần Nhợt Nhạt kết hôn, nói chính mình yêu Tần Nhợt Nhạt đến c.h.ế.t đi sống lại, bọn họ kết hôn mới vừa hai năm, thế này liền ly hôn? Còn muốn phục hôn với vợ đầu?
“Là Giang Nhung sao?” Đầu dây bên kia Tằng Dung nghe thấy tiếng Giang Nhung, trong lòng bà căng thẳng. Từ hè năm 81 Giang Nhung nam hạ tới Dương Thành nhậm chức, bà cũng gần hai năm không gặp Giang Nhung. Tô Yến Đình tùy quân qua đó, còn không biết hai vợ chồng bọn họ cụ thể sống thế nào.
Nghe tiếng hắn vừa gọi vợ kia, liền biết quan hệ hai người không tồi, đều kết hôn tám năm rồi mà còn dính như vậy.
“Giang Nhung đã về rồi? Nó có phải công việc bận rộn không, cuối năm bọn họ công việc nhiều, nó bận đến giờ mới về?”
Giang Nhung cầm lấy ống nghe: “Mợ, cháu đã về từ sớm rồi, hiện tại cách Tết Âm Lịch còn sớm đâu, không tính là cuối năm. Cháu cùng Yến Đình nhảy khiêu vũ hữu nghị một tiếng, bọn cháu muốn tham gia thi đấu Nguyên Đán… Mấy ngày nay cả nhà cháu tổng động viên Nguyên Đán, bọn nhỏ ở nhà tập luyện kịch đồng thoại, mẹ cháu làm người dẫn chuyện cho chúng nó… Giang Trình nó cũng muốn lên đài đ.á.n.h đàn…”
“Phải không? Trong nhà cũng thật náo nhiệt a.” Tằng Dung theo bản năng nhéo một cái lên mu bàn tay. Nhớ năm đó cả nhà bọn họ đông người, vô cùng náo nhiệt, nhà cô em chồng chỉ có một mụn con, quạnh quẽ, để lại cháu ngoại Giang Nhung cùng ông ngoại nó ăn tết.
Giang Nhung mười mấy tuổi tòng quân, đi lính đã nhiều năm cũng không quay về, ăn tết cũng là quạnh quẽ, coi như không có cái ngày lễ này. Hiện tại thì khác rồi, vợ con đều có, cha mẹ ở bên cạnh, đếm số người còn đông hơn nhà bà hiện tại.
Chỉ nghe giọng nói là có thể nhận ra tính tình hắn nhu hòa không ít, đặc biệt khi nói đến vợ con, trong giọng nói giấu không được ý cười.
Trước kia Tằng Dung còn nói với Diệp Trạch Minh rằng tính cách Giang Nhung độc, tính tình lại quái, sợ là cái Thiên Sát Cô Tinh, nào biết cái tên Thiên Sát Cô Tinh này vận khí đổi thay, bên người con cháu đầy đàn.
—— Toàn dựa vào hắn cưới được cô vợ tốt.
Bà cùng Diệp Trạch Minh đều nhìn lầm rồi, luận ánh mắt chọn phụ nữ, vẫn là Giang Nhung lợi hại.
Cúp điện thoại, Tằng Dung lòng tràn đầy u sầu. Hôn nhân của thằng cả cứu vãn không được, cũng vô pháp cứu vãn; thằng hai, có thể cứu vãn liền cứu vãn một phen. Nếu hai đứa nó lại tìm phụ nữ, nhưng thật ra có thể nhờ Giang Nhung hỗ trợ xem xét xem xét.
Trước mắt Tằng Dung lo âu nhất chính là gièm pha trong nhà, chuyện này quyết không thể để người ngoài biết. Sợ thằng cả cùng Tần Nhợt Nhạt lại dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng, Tần Nhợt Nhạt cần thiết phải rời xa nhà họ Diệp bọn họ thật xa.
Tằng Dung lại là sầu bi, lại có điểm oán trách Diệp Thâm cái thằng thiếu tâm nhãn này.
Ai biết hắn cùng Tần Nhợt Nhạt kết hôn lâu như vậy, hai người thế nhưng cũng chưa phát sinh qua quan hệ. Nếu không phải như thế, cũng sẽ không nháo ra chuyện “gian phu”, Tần Nhợt Nhạt m.a.n.g t.h.a.i chính là con của thằng cả. Nếu Diệp Thâm không rõ nguyên do, dứt khoát đ.â.m lao phải theo lao, cũng vẫn có thể xem là một biện pháp.
Cố tình ——
Lúc Diệp Cần biết Tần Nhợt Nhạt m.a.n.g t.h.a.i con của hắn, hắn đều ngốc luôn. Rốt cuộc hắn cùng vợ nhiều năm không thể s.i.n.h d.ụ.c, Diệp Cần tưởng do mình, trận đó cùng Tần Nhợt Nhạt xảy ra “ngoài ý muốn chi tình” xong, cũng chỉ đẩy nói là một tai nạn, nếu em trai không phát hiện, sự tình liền như vậy trôi qua, hắn tính toán tránh xa gia đình em trai em dâu thật xa.
Nhưng mà Tần Nhợt Nhạt m.a.n.g t.h.a.i con của hắn, đứa nhỏ này cuối cùng còn bị bỏ đi, nói trong lòng không có tiếc nuối là không có khả năng, nhiều năm như vậy đều không có con, Diệp Cần đã sớm mong ngóng một đứa con, haizz.
Sự tình nháo thành hiện giờ như vậy, may mắn đại sai còn chưa đúc thành, hết thảy từ đầu bắt đầu.
*
“Đây là thư vừa rồi Tạ Tham mưu trưởng đưa, nói là cho Yến Đình.” Diệp Thanh Nghi đưa một phong thư cho Tô Yến Đình.
Bọn nhỏ tan tập xong, Tạ Diệu Tinh đi theo ra về, không bao lâu sau hắn lại quay lại, còn đưa cho Diệp Thanh Nghi một phong thư, nhờ bà chuyển giao cho Tô Yến Đình.
“Chị dâu con vừa rồi gọi điện thoại tới?” Diệp Thanh Nghi không thèm để ý thư của Tạ Diệu Tinh, càng để ý cuộc điện thoại của chị dâu cả.
“Mợ gọi điện tới nói Lý Hi Dư đã trở lại, muốn cho Diệp Thâm cùng cô ấy phục hôn, nhờ chúng ta hỗ trợ tác hợp. Lý Hi Dư về nước mà, tổng muốn đi qua Dương Thành trước.” Tô Yến Đình nhận lấy thư, thầm nghĩ Tạ Diệu Tinh lấy danh nghĩa gì mà nhờ người đưa thư cho cô.
Nàng đang muốn mở thư ra, bên cạnh Giang Nhung dùng hai ngón tay kẹp lấy, cướp đi phong thư.
Giang Dễ Dương mở miệng nói: “Ba thấy rau đều rửa xong rồi, các con đều bận à? Vậy ba đi nấu ăn.”
Giang Nhung xụ mặt mở thư ra, âm thầm mắng c.h.ử.i cái lão Tạ này sao lại thế này, như thế nào ngầm viết thư cho vợ hắn.
Chờ nhìn đến nội dung trong thư, Giang Nhung hơi chê cười mà cười lạnh một tiếng.
Tô Yến Đình liếc nhìn sắc mặt của hắn, tò mò nói: “Trên đó viết cái gì?”
“Kẻ nhát gan.” Giang Nhung mở rộng lá thư cho cô xem.
