Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 116
Cập nhật lúc: 26/01/2026 10:11
Diệp Thanh cũng không tiếp tục ở lại nhà củi trông chừng, vì được con gà mái già này nhắc nhở cô mới nhớ ra, hàng rào trong sân đã cũ kỹ, nhiều chỗ bị thủng lỗ chỗ, nếu cô muốn nuôi gà trong sân thì phải sửa lại hàng rào cho tốt trước đã.
Nhưng chuyện này cũng không làm khó được cô, cô có dây leo mà, chỉ cần quăng thứ đó lên hàng rào là có thể dễ dàng bao phủ toàn bộ, bịt kín mít những cái lỗ bên dưới.
Sợ bị người khác nhận ra điều bất thường, Diệp Thanh không để những dây leo này mọc lan ra ngoài mà chỉ mọc ở bên trong hàng rào, hơn nữa chiều cao chỉ bằng hai phần ba hàng rào cũ, nếu không phải người thường xuyên đi lại trong sân và đặc biệt lưu ý đến tình hình hàng rào nhà bà cụ Trâu thì sẽ không phát hiện ra cái sân này đã thay đổi lớn chỉ sau một đêm.
Bà cụ Trâu mắt không nhìn thấy, người bình thường hay đến chơi nhà bà cũng chỉ có thím Cố, nhưng dạo này Cố Vệ Tây có dấu hiệu động thai, thím Cố chắc chắn phải bận rộn chăm sóc con gái mình, cũng không rảnh mà sang đây, nên Diệp Thanh hoàn toàn không lo lắng chuyện mình làm chút tay chân trong sân bị lộ.
Cuối cùng cũng sửa xong hàng rào, Diệp Thanh tiện tay dùng dây leo đan một cái chuồng gà ở góc tường trong sân, lót thêm một lớp rơm khô vào bên trong rồi định nhấc con gà mái già ra ngoài.
Điều khiến Diệp Thanh vô cùng ngạc nhiên là, chỉ trong chốc lát cô đi ra ngoài đó, con gà mái già này không những ăn sạch thức ăn trong bát mà còn lẳng lặng đẻ được một quả trứng!
Thấy Diệp Thanh vào, con gà này còn khá kiêu hãnh, ưỡn n.g.ự.c đắc ý cục tác với cô hai tiếng, như thể đang khoe công vậy.
Diệp Thanh tò mò nhặt quả trứng lên, ấm nóng, còn hơi bỏng tay nữa.
Cô không nhịn được mà giơ ngón tay cái với con gà mái này.
Cứ dựa vào việc cái con này tích cực chạy chỉ tiêu như thế, sau này cô cũng phải cho nó ăn thêm, vỗ béo nó lên để nó đẻ thêm thật nhiều trứng cho cô!
Diệp Thanh đang định cúi người xuống bắt gà, không ngờ đúng lúc này, con gà mái già bỗng nhiên xù lông lên, vừa vỗ cánh lùi lại phía sau vừa lộ vẻ kinh hoàng, nhe lông bày ra tư thế chiến đấu.
Diệp Thanh sững người, cũng cảm thấy có gì đó không ổn, lập tức quay đầu lại.
Cú quay đầu này, cô liền chạm mặt với một đôi mắt xanh lè trong bóng tối.
Mẹ ơi!
Diệp Thanh bị đôi mắt này dọa cho giật mình, dây leo trong tay suýt chút nữa đã hóa thành roi quất ra ngoài.
Sau khi hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, cô mới nhìn rõ "vị khách không mời" này là ai.
Đôi mắt nheo lại tỏa ra ánh sáng kỳ quái, nhưng dưới ánh trăng mờ ảo buổi đêm vẫn có thể lờ mờ nhìn rõ hình dáng, thân hình dài khoảng một thước, nhưng lại có một cái đuôi rất dài, cộng thêm cái thói quen lén lút hoang dã đó, thứ này không phải chồn hương thì là cái gì?
Cái chính là con chồn này gan cũng khá lớn, đã bị Diệp Thanh phát hiện rồi mà vẫn không chạy, ngược lại còn thử tiến lên một bước nhỏ.
Trong lòng Diệp Thanh vang lên hồi chuông cảnh báo, cứ ngỡ thứ này đến để trộm gà, lập tức quay người lại che chắn cho con gà mái nhà mình.
Đùa à, sau này cả nhà có trứng ăn hàng ngày hay không đều trông chờ vào con gà này, nếu để con chồn này c.ắ.n một miếng thì bánh trứng hấp, trứng chần nước sôi, trứng chiên, trứng rán hay bánh bông lan sau này của cô đều tan thành mây khói hết.
Diệp Thanh bày ra tư thế cảnh giác, sẵn sàng dùng roi dây leo trong tay quất tới tấp vào con chồn.
Nhưng con chồn đó căn bản không thèm để ý đến cô, cái gã nhỏ thó đó lao thẳng vào nhà củi, sau đó phớt lờ "phòng tuyến" của Diệp Thanh, đi thẳng đến chỗ cái bát thức ăn bên cạnh con gà mái.
Sau đó l.i.ế.m sạch sẽ từng chút vụn thức ăn còn sót lại mà con gà đã ăn thừa.
Diệp Thanh: Em mờ mờ, chuyện này thật khó bình luận.
Cô bị cảnh tượng này làm cho ngẩn ngơ, ngây ra nhìn con chồn đó hì hục ăn thức ăn của gà, vài giây sau mới phản ứng lại, con chồn này chắc là ngửi thấy dị năng hệ mộc cô trộn trong bát thức ăn nên mới mò vào nhà củi tranh ăn với gà! Cái thứ này thành tinh rồi sao? Mũi thính thế không biết!
Diệp Thanh vừa buồn cười vừa dở khóc dở cười trước màn trình diễn này của con chồn.
Thấy cái thứ lông vàng nhỏ thó đó cứ ngồi lì ở đó l.i.ế.m cái bát không sạch trơn, trông vừa buồn cười vừa đáng thương, Diệp Thanh nghĩ một lát rồi đứng dậy đi xuống hầm ngầm, lôi ra hai củ khoai lang, truyền một chút dị năng hệ mộc vào bên trong rồi đưa cho con chồn trông như "quỷ c.h.ế.t đói đầu thai" này.
Không ngờ Diệp Thanh lại tiến lại gần, trong mắt con chồn bỗng xẹt qua một tia hung dữ, nhe răng bày ra tư thế sẵn sàng lao lên c.ắ.n người, nhưng khoảnh khắc Diệp Thanh đưa hai củ khoai lang qua, nó khựng lại một chút, mũi khịt khịt, lớp lông vàng xù lên trở nên ngoan ngoãn, ngay cả cái đuôi vểnh cao cũng hạ xuống một cách yên phận.
Diệp Thanh đặt khoai lang xuống đất rồi lùi lại hai bước về khoảng cách an toàn.
Con chồn do dự chưa đầy hai giây liền tiến lên chộp lấy một miếng khoai lang gặm lấy gặm để.
Sau đó đôi mắt gã này sáng rực lên, ngoạm lấy củ khoai lang trong miệng, rồi ôm lấy củ còn lại quay người chạy biến.
Chạy đến cửa, nó còn quay đầu lại dùng đôi mắt xanh lè nhìn Diệp Thanh thêm một cái nữa rồi mới biến mất trong màn đêm.
Lúc này Diệp Thanh mới chú ý tới, gã này hóa ra là bò theo vòng hàng rào trong sân tới, thứ này thân thủ linh hoạt, hàng rào cao hai mét mà chỉ loáng cái đã leo lên được, lanh lợi đến mức khiến Diệp Thanh cũng phải thầm kinh ngạc.
Thế nên cái vòng hàng rào cô làm là để ngăn chặn cái sự cô đơn à?
Diệp Thanh quay đầu lại, sờ cằm trầm tư nhìn con gà mái già đang run lẩy bẩy trong góc.
Càng nhìn cô càng nghi ngờ, cái thứ này nuôi trong sân có thực sự an toàn không? Liệu khi cô đi làm, nó có bị "Hoàng đại tiên" lẻn vào "móc túi" không nhỉ?
Vốn định vứt con gà này ra sân nuôi thả, giờ Diệp Thanh từ bỏ ý định đó rồi.
Cô cảm thấy cứ để nó ở trong nhà củi nuôi tiếp đi, đợi khi nào cô có thời gian sẽ làm cho nó một cái chuồng gà có chỉ số chống trộm cao một chút rồi tính sau, nếu không cô sợ thịt gà mình vất vả nuôi béo lên sau này đều dâng không cho chồn, thế thì lỗ vốn quá!
