Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 181

Cập nhật lúc: 26/01/2026 10:18

Đến khi chuồng bò sạch sẽ mà Diệp Thanh yêu cầu được dọn xong thì đã tới giữa trưa, nhưng bò cái vẫn chưa thể sinh nghé con ra được. Diệp Thanh đành nhờ vài người dân trong thôn giúp đỡ, dời bò cái vào "phòng đẻ".

Trong quá trình này, Diệp Thanh lo bò cái bị kích động mà l.ồ.ng lộn lên nên chỉ có thể lén lút dùng dị năng hệ mộc hết sức an ủi.

Khi bò cái cuối cùng cũng được chuyển vào chuồng bò, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm theo.

Đợi thêm khoảng nửa tiếng nữa, nghé con vẫn chưa có dấu hiệu muốn ra ngoài, Diệp Thanh biết không thể đợi thêm được nữa.

Cô ướm thử đưa tay sờ về phía bụng bò cái, muốn xoay chuyển tư thế của nghé con đang nằm ngang trong t.ử cung bò cái, xem có thể xoay đúng vị trí không.

Nhưng không biết là nghé con bên trong không phối hợp, hay là bò cái bị đau, bò cái lập tức kêu "ào ào", đứng dậy vội vã né tránh sự chạm vào của Diệp Thanh, thậm chí ngay cả dị năng hệ mộc cũng không còn tác dụng.

Lúc này Diệp Thanh bắt đầu nhận ra tình hình không ổn rồi.

"Ngôi t.h.a.i không xoay đúng được rồi, chỉ có thể để nó sinh như vậy thôi! Có lẽ là do con nghé này có kích thước hơi to quá, nước ối lại vỡ sớm, nên bị kẹt bên trong không ra được."

"Vậy phải làm sao?" Lúc này Ngũ Vĩnh Binh và lão Bí thư đều cuống cả lên.

Đặc biệt là lão Bí thư, ông đứng ngay bên ngoài chuồng bò nhìn vào, thấy bò cái đáng thương nằm bẹp trên đống rơm chẳng buồn nhúc nhích, nhất thời xúc động vô cùng, cũng xót xa đến đỏ cả mắt.

Con bò cái này là mười năm trước ông lặn lội từ trấn bên cạnh mua về, lúc đó con bò này mới chỉ là một con nghé con mới nửa tuổi thôi, mà đến giờ nó đã con cháu đầy đàn, những con bò trưởng thành đang vùi đầu làm việc trên đồng ruộng của thôn Cao Sơn đều là con của lão bò cái này.

Tận tụy phục vụ bao nhiêu năm qua, con bò này cũng từ con nghé con năm nào dần trở nên già yếu, không còn cường tráng khỏe mạnh như xưa nữa.

Vốn dĩ thôn đã chuẩn bị tinh thần đây là lứa cuối cùng bò cái mang thai, mắt thấy sắp sinh đẻ thuận lợi rồi, không ngờ lại gặp phải chuyện thế này.

Lão Bí thư càng nhìn càng đau lòng, không kìm được lấy từ trong túi ra một điếu t.h.u.ố.c cuốn, run rẩy châm lửa, rít một hơi thật mạnh, mượn làn khói phà ra mà vừa ho vừa lau khóe mắt.

Diệp Thanh c.ắ.n răng:

"Dùng nước xà phòng thử xem, nghé con quá to, nếu ống đẻ hẹp thì chỉ có thể tăng độ trơn để xem có thể nhờ ngoại lực kéo nghé con ra không, nếu vẫn không được thì chỉ còn cách mổ thôi!"

Vừa nghe nói phải mổ, tay cầm t.h.u.ố.c của lão Bí thư run bần bật, Ngũ Vĩnh Binh cũng bị dọa cho giật mình:

"Mổ... mổ sao? Chuyện này, có được không?"

Diệp Thanh làm sao biết được có được hay không chứ? Cô từng đỡ đẻ cho người, cô có kinh nghiệm lâm sàng rất phong phú về việc rạch tầng sinh môn và sinh mổ, nhưng mổ đẻ cho bò thì cô cũng là lần đầu tiên trong đời.

Nhưng trong tình huống này, những cách cô có thể nghĩ tới cũng chỉ có bấy nhiêu thôi, phải thử từng cái một, không thể mặc kệ nghé con bị ngạt c.h.ế.t trong bụng mẹ được?

"Có được hay không cháu cũng không biết, chỉ có thể nói là cố gắng hết sức thử xem, nếu những cách trước đó đều không hiệu quả thì chỉ còn cách đi bước này thôi."

"Lời này nói ra có lẽ sẽ hơi tàn nhẫn, nhưng nếu thực sự đến mức đó, cháu ước chừng chỉ có thể giữ lại một trong hai, bò cái hoặc nghé con, lựa chọn thế nào thì phải do hai chú quyết định."

Nếu là sản phụ sinh con, Diệp Thanh căn bản sẽ không hỏi vấn đề giữ mẹ hay giữ con, gặp trường hợp này chắc chắn là ưu tiên giữ người mẹ trước;

Nhưng bò thì không giống vậy, đây là tài sản tập thể thuộc về đội sản xuất, bò cái mắt thấy đã đi đến cuối cuộc đời, không còn giúp ích được gì nhiều nữa, còn nghé con mới sinh lại đại diện cho niềm hy vọng mới, chỉ cần một hai năm là có thể hoàn toàn tham gia vào lao động sản xuất.

Vì vậy là giữ lại một con bò cái có lẽ không còn khả năng đẻ lứa sau, hay giữ lại một con nghé con tương lai có thể cung cấp giá trị lao động lớn cho thôn, đây không phải là chuyện Diệp Thanh khua môi múa mép là quyết định được.

Ngũ Vĩnh Binh và lão Bí thư nhìn nhau, lập tức giọng điệu kiên định nói:

"Vậy thì mổ, giữ được ai thì giữ, thanh niên trí thức Diệp cháu đừng có bất cứ lo lắng gì, cứ việc làm theo cách của cháu, xảy ra bất cứ vấn đề gì hai chú sẽ đi giải thích với dân thôn, trách nhiệm hai chú gánh!"

Có lời này, Diệp Thanh coi như đã được trấn an. Cô không có nắm chắc chuyện này chủ yếu là vì kim châm của cô không có tác dụng với bò cái, bởi vì cô quen thuộc mọi huyệt đạo trên cơ thể người, nhưng sang đến bò cái thì lại mù tịt.

Vì vậy những gì Diệp Thanh có thể trông cậy vào chỉ có mớ kiến thức thú y nửa mùa tự học, cùng với sự hỗ trợ từ dị năng hệ mộc của cô. Thực sự phải dùng d.a.o với bò cái, lòng cô cũng không có chút tự tin nào, chỉ sợ làm không khéo lại hỏng bét mọi chuyện.

Để đỡ đẻ cho bò, mấy người thậm chí cả cơm trưa cũng không màng đến. Sau khi Ngũ Vĩnh Binh chuẩn bị xong nước xà phòng, Diệp Thanh không chần chừ mà thử đổ nước xà phòng vào ống đẻ đang khô khốc.

Đại khái là biết Diệp Thanh đang cứu mình và con mình nên bò cái dù vô cùng đau đớn nhưng vẫn đang nỗ lực phối hợp với Diệp Thanh. Ngặt nỗi việc sinh nở của nghé con này quả thực không thuận lợi, Diệp Thanh dùng nước xà phòng loay hoay hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn không đạt được hiệu quả rõ rệt nào.

Lúc này thể lực của bò cái rõ ràng đang tiêu tán nhanh ch.óng, dù Diệp Thanh đã mấy lần sử dụng dị năng cũng không cứu vãn nổi sự suy sụp của bò cái, mắt thấy nó sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.

Nhận ra không thể trì hoãn thêm được nữa, trì hoãn thêm nữa thì dù là nghé con hay bò cái đều sẽ bị giày vò đến c.h.ế.t, Diệp Thanh không nhịn được quay sang nhìn Ngũ Vĩnh Binh và lão Bí thư đằng kia:

"Hai chú ơi, mau quyết định đi, con phải chuẩn bị hạ d.a.o rồi!"

Nếu là cứu bò cái, Diệp Thanh sẽ chỉ rạch một đường nhỏ rồi kéo nghé con ra là xong chuyện, sống hay c.h.ế.t chỉ có thể thuận theo ý trời;

Nhưng nếu là cứu nghé con, cô có thể mở rộng ống đẻ đến mức tối đa, dốc sức bảo đảm nghé con có thể trượt ra khỏi ống đẻ, chỉ là làm như vậy thì bò cái rất có khả năng sẽ mất mạng.

Bất kể chọn thế nào cũng đều có khả năng khiến một bên xảy ra chuyện, vì vậy việc lựa chọn thế nào đối với hai vị lãnh đạo đội sản xuất quả thực là vô cùng khó khăn.

Hai người tranh luận một hồi bên cạnh mất mấy phút, cuối cùng lão Bí thư đau đớn ôm lấy đầu mình, ngồi bệt xuống cạnh hàng rào chuồng bò, căn bản không dám quay đầu nhìn lại lấy một cái.

Ngũ Vĩnh Binh nhìn thấy dáng vẻ này của lão Bí thư, quyết định đã định sẵn đến cửa miệng rồi lại bỗng dưng khựng lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.