Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 229
Cập nhật lúc: 26/01/2026 11:04
"Sắp tới trạm y tế thôn Kháo Sơn sẽ được xây dựng xong, một mình tớ căn bản bận không xuể, cậu có cân nhắc đến trạm y tế giúp tớ không?"
Lời này vừa thốt ra, Mạnh Gia sững sờ luôn, đưa ngón tay chỉ vào chính mình, có chút luống cuống:
"Tớ á? Nhưng tớ căn bản chẳng biết gì cả, đối với mảng y tế này hoàn toàn là mù tịt mà."
Diệp Thanh cười nói: "Ai mà chẳng đi từ không đến có, từng chút một học hỏi và mày mò ra sao? Cậu chẳng phải còn muốn thi đại học sao? Có cân nhắc qua tương lai muốn làm ngành nghề gì không, có định hướng việc làm chưa?"
Mạnh Gia lắc đầu, cô hoàn toàn không có kế hoạch về mảng này, bởi vì căn bản chẳng có ai chỉ dẫn cho cô những chuyện đó cả.
Diệp Thanh đã liệu trước được điều này:
"Vậy ví dụ như tớ chỉ cho cậu một con đường sáng nhé, cậu cũng đừng chấp nhất vào chuyện học đại học Công Nông Binh nữa, cứ đến làm trợ thủ cho tớ, tớ đích thân dẫn dắt cậu, có thời gian khoảng ba năm năm nhất định có thể giúp cậu củng cố nền tảng y học vững chắc."
"Đến lúc đó nếu cậu muốn đi làm, xa thì không nói trước được, nhưng vào bệnh viện huyện Giao Đàm thì cũng chẳng có gì khó khăn; nếu chính sách ban xuống cậu muốn thi đại học, với nền tảng của mình thì thi vào một trường y cũng không phải là vấn đề khó. Dù đi theo hướng nào thì con đường phía trước của cậu cũng là một dải rạng rỡ, tuyệt đối không kém cạnh gì so với việc cậu học đại học Công Nông Binh đâu!"
"Cậu thấy thế nào?"
Mạnh Gia thực sự không ngờ tới, chẳng qua chỉ là đến tìm Diệp Thanh để tám chuyện phiếm mà thôi, vậy mà lại khiến cô bị một chiếc bánh bao lớn từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu.
Cô đâu có ngốc, chẳng lẽ không biết đề nghị này của Diệp Thanh mang lại lợi ích lớn thế nào cho mình sao? Trạm y tế còn chưa xây xong mà ở trong thôn đã là một miếng mồi ngon rồi, nghe nói ngoài Diệp Thanh là trạm trưởng ra, trạm y tế còn có một suất biên chế chính thức nữa, vì cái vị trí chính thức này mà không biết bao nhiêu người đã dốc hết sức lực muốn nhét con em mình vào đó.
Mặc dù Diệp Thanh nói là để cô đến làm trợ thủ, chứ không phải cho cô biên chế chính thức, nhưng Diệp Thanh đã vạch ra con đường tương lai cho cô rõ ràng mồn một rồi, cho dù chỉ là một nhân viên tạm thời thì đối với Mạnh Gia mà nói, đây tuyệt đối cũng là cơ hội nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Vì vậy cô chẳng thèm suy nghĩ nhiều mà đã vội vàng nói:
"Vậy tớ chọn con đường thứ ba, tớ sẽ đến làm trợ thủ cho cậu! Thanh Thanh, thực sự rất cảm ơn cậu, cái suất đại học Công Nông Binh đó ai thích thì cứ lấy đi, tớ không tranh nữa!"
Vì cái suất c.h.ế.t tiệt đó mà cô suýt chút nữa đã mất mạng, nếu cuối cùng học xong ra lại là một tờ giấy lộn thì cô e là mình sẽ phát điên vì tức mất.
Diệp Thanh nhướng mày: "Cậu chắc chắn chứ? Tớ thấy cậu không cần phải trả lời tớ nhanh như vậy, dù sao chuyện này cũng liên quan đến cả đời người, cậu nên suy nghĩ kỹ càng rồi mới đưa ra quyết định."
"Hơn nữa tớ phải nói trước lời khó nghe, đã thực sự làm trợ thủ cho tớ thì không phải nói đến là đến, nói đi là đi đâu, chưa được sự đồng ý của tớ thì muốn rời đi cũng không có cửa đâu nha, cho nên bây giờ cậu hối hận vẫn còn kịp đấy."
Mạnh Gia vội vàng lắc đầu: "Không hối hận, tớ đã suy nghĩ rất kỹ rồi! Lúc nào có thể nhậm chức cậu cứ thông báo cho tớ bất cứ lúc nào là được!"
Diệp Thanh cười nói: "Vậy lát nữa tớ sẽ đi nói với đại đội trưởng Ngũ một tiếng, ngày mai cậu có thể đến nhận việc rồi."
Mạnh Gia mở to hai mắt: "Nhanh vậy sao?"
"Nhanh ư? Bây giờ cậu là con số không tròn trĩnh, chẳng biết gì cả, tớ chẳng phải phải tỉ mỉ dạy cậu từ đầu sao, nếu không đợi đến khi trạm y tế xây xong, cậu chẳng biết làm gì thì đứng đực ra đó nhìn bệnh nhân cười ngốc à?"
Mạnh Gia không nhịn được mà rụt cổ lại, có chút ngại ngùng gãi gãi tai.
Sau khi Mạnh Gia đi khỏi, Diệp Thanh làm nốt công việc đang dang dở, cũng bắt đầu tiếp tục thực hiện kế hoạch chăn nuôi khoa học của mình. Sau vụ án bột anh túc lần này, Diệp Thanh càng cảm thấy ở nông thôn, con đường chăn nuôi khoa học này còn rất gian nan, phải nhanh ch.óng đưa dự án này vào chương trình nghị sự thôi.
Đến buổi trưa, Kiều Hữu Thanh đã đến thôn một chuyến, mang đến cho Diệp Thanh hai tin tức không mấy tốt đẹp.
Một là túi t.h.u.ố.c mà ông mang đến viện nông khoa tỉnh, kết quả phân tích kiểm tra đã có rồi, bên trong quả thực có vài loại thành phần có hại, trong đó hormone và t.h.u.ố.c phiện mà Diệp Thanh nhắc tới đều vượt quá tiêu chuẩn nghiêm trọng.
Ngoài chuyện này ra, sau khi bên thành phố nhận được tin tức cũng bắt đầu dốc toàn lực điều tra về vấn đề bò mẹ khó đẻ sau khi ăn bột anh túc, bước đầu đã nhận được phản hồi từ cục nông nghiệp của vài huyện, đều tồn tại hiện tượng bò mẹ khó đẻ. Có phải do ăn bột anh túc gây ra hay không thì hiện tại vẫn chưa biết được, nhưng khả năng rất lớn là đám phần t.ử phản động này đã lan tỏa kế hoạch ma túy đến các vùng lân cận, những nơi trúng chiêu tuyệt đối không chỉ có mỗi huyện Giao Đàm.
Tin tức này khiến trái tim Diệp Thanh thắt lại.
Phi châm của cô cùng lắm cũng chỉ giải quyết được rắc rối của vài đại đội sản xuất xung quanh và nông trường bộ đội thôi, nhưng các huyện khác gặp phải tình huống này thì rất gay go, trong đó sẽ có bao nhiêu con bò mẹ gặp chuyện, gây ra bao nhiêu tổn thất, e là không dám nghĩ tới.
Lúc này Diệp Thanh càng nhận thấy sự thiếu hụt nhân lực, cũng càng nảy sinh ý định phải đào tạo thêm vài nhân viên chuyên môn về phi châm.
Vụ án lớn như vậy, phía Kiều Hữu Thanh cũng rất bận rộn, căn bản không có thời gian nán lại quá lâu, sau khi nói với Diệp Thanh một câu thì lại vội vã rời đi.
Diệp Thanh cũng không rảnh để nghĩ thêm chuyện khác, vội vàng đi tìm đại đội trưởng Ngũ, đưa ra đề nghị muốn nhận Mạnh Gia làm trợ thủ.
"Ngoài ra, nếu con em nhà ai trong thôn muốn học y, chỉ cần đã học hết cấp hai thì đều có thể đến chỗ cháu thử một chút, cháu sẽ kiểm tra nền tảng, nếu phù hợp thì cháu đều có thể nhận làm đồ đệ, không phân biệt là nhân y hay thú y, chỉ cần có hứng thú với mảng y tế là cháu đều sẵn lòng dạy."
Diệp Thanh còn nói về mô hình hợp tác của cô với viện trưởng Cổ của bệnh viện huyện,
"Đừng lo lắng học cái này sẽ vô dụng, ở huyện, ở xã thậm chí là các đại đội công xã lớn, nơi nào mà chẳng cần nhân tài y tế? Đâu đâu cũng thiếu bác sĩ, học ở chỗ cháu khoảng ba năm năm, không dám nói là có thể đảm đương một phía, nhưng ít nhất làm một bác sĩ chân đất đi khắp các thôn làng chắc chắn là không có vấn đề gì!"
Ngũ Vĩnh Binh với tư cách là đại đội trưởng thôn Kháo Sơn đương nhiên là giơ cả hai tay tán thành quyết định này, thậm chí trước đó ông đã có dự định như vậy rồi. Ông muốn bồi dưỡng ra vài bác sĩ địa phương, lo lắng Diệp Thanh lợi hại như vậy ngộ nhỡ sau này bị điều đi mất thì trạm y tế mà thôn Kháo Sơn vất vả lắm mới xây dựng được chẳng lẽ lại trực tiếp trở thành cái vỏ rỗng sao.
Nhưng ý tưởng này ông còn chưa kịp bàn bạc với Diệp Thanh thì con bé đã chủ động đưa ra, điều này khiến Ngũ Vĩnh Binh càng cảm thấy thôn Kháo Sơn có thể đón nhận một cô thanh niên tri thức vị tha, đại nghĩa như vậy tuyệt đối là phúc khí của tất cả dân làng thôn Kháo Sơn!
