Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 291
Cập nhật lúc: 26/01/2026 12:07
Bữa cá hầm nồi gang Diệp Thanh làm lần trước Cố Vệ Đông vẫn còn nhớ rõ như in. Biết tay nghề nấu nướng của Diệp Thanh cực đỉnh, nên đối với những thứ mang về này, anh tò mò vô cùng, muốn biết Diệp Thanh sẽ biến những thứ không ai thèm kia thành như thế nào.
Nhận ra Cố Vệ Đông đang thèm thuồng, Diệp Thanh không nhịn được cười:
"Mấy thứ này nếu đợi thêm một tháng nữa thì có thể để ra ngoài cho đông đá trực tiếp, nhưng dạo này nhiệt độ còn hơi cao, không để lâu được, chỉ có thể muối trước rồi hun khói. Sau khi làm thành đồ khô thì để cả năm cũng không hỏng, lúc nào muốn ăn thái ra một đĩa làm mồi nhắm rượu thì hợp nhất."
Cố Vệ Đông cực kỳ thích món này. Hồi anh còn ở quân đội, có một đồng đội quê ở vùng Tứ Xuyên - Trùng Khánh, sau khi về thăm quê có mang lên một hũ lạp xưởng thái đoạn nhỏ xào qua, lúc đó anh cũng nếm một đũa, hương vị đó đến giờ vẫn không quên được.
Vì vậy nghe Diệp Thanh nói thế, nước miếng anh suýt nữa trào ra, hận không được lập tức làm "ủy viên nếm thử", ăn ngay một miếng hương vị lạp xưởng mà anh đã nhung nhớ suốt hai kiếp.
Thấy sự khao khát mãnh liệt trong mắt Cố Vệ Đông, Diệp Thanh thầm cười trong lòng, đồng thời thầm quyết định, đợi mẻ đồ hun khói này làm xong sẽ chia cho nhà họ Cố một nửa.
Dù sao lần này vào núi cũng nhờ có chị em nhà họ Cố và Cố Vệ Đông giúp đỡ, nếu không một mình cô đâu dám vào rừng sâu, cũng sẽ không có nhiều kỳ ngộ như vậy. Hơn nữa dù có nhận được lễ vật tạ ơn của sói đất và gấu đen, cô cũng không có cách nào xử lý đống con mồi này một cách gọn gàng dứt khoát như vậy.
Trời sắp sáng rồi nên hai người cũng không trò chuyện nhiều. Cố Vệ Đông đang định giúp Diệp Thanh xách hai bao bố vào bếp, không ngờ đúng lúc này, một bóng đen đột nhiên nhảy vọt qua hàng rào, phi thẳng từ bên ngoài vào trong sân.
Chương 62 Mạch hoạt
Sau khi nhìn rõ hình dáng bóng đen đó, Diệp Thanh cạn lời ngay lập tức.
Cái đuôi dài màu vàng nâu, đôi mắt phượng lá liễu, không phải là con cáo nhỏ đã trộm của cô bảy tám con cá hồi vây nhỏ lần trước trong núi thì là ai?
Diệp Thanh thật sự dở khóc dở cười.
Sau con chồn tự nhiên đến làm quen lần trước, cô lại đón thêm một vị khách không mời mà đến với mục đích rõ ràng.
Cũng không biết con cáo này làm sao biết cô sống ở đây, sáng sớm tinh mơ đã lẻn vào sân này rồi.
Quan trọng là khi ngẩng đầu thấy mình bị phát hiện, nó không hề trốn tránh mà lao thẳng về phía vị trí của Diệp Thanh.
Cố Vệ Đông chưa từng thấy cảnh con cáo này theo dõi Diệp Thanh đòi ăn khoai lang trước đây, nên thấy con thú này lao tới, còn tưởng nó đến c.ắ.n người, lập tức giơ chân định đá cho nó một phát.
"Ấy đừng đừng!"
Diệp Thanh thấy vậy vội ngăn Cố Vệ Đông lại,
"Nó đến tìm tôi đấy!"
Cố Vệ Đông ngẩn người, chợt nhớ ra điều gì đó, kinh ngạc nhìn Diệp Thanh:
"Đây chính là con cáo mà mấy đứa gặp trên núi lần trước? Cái thứ này xuống núi làm gì? Còn đặc biệt theo dõi cô đến tận thôn, không phải cũng giống mấy con gấu kia, đến đòi kẹo ăn chứ?"
Diệp Thanh gãi đầu:
"Cũng gần như vậy, nhưng thứ nó muốn ăn không phải kẹo, có lẽ là khoai lang."
Cố Vệ Đông: ??? Mặt đầy dấu hỏi chấm? Cô chắc chắn thứ này muốn ăn là khoai lang chứ không phải thịt gà vịt ngan ngỗng?
Thấy Cố Vệ Đông không tin, Diệp Thanh quay người đi vào hầm, một lát sau cầm hai củ khoai lang đi ra.
Con cáo đó lập tức nịnh nọt sáp lại gần, cái đuôi vẫy lia lịa như lắp động cơ điện, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hai củ khoai lang, nước dãi sắp chảy ròng ròng.
Lần này Cố Vệ Đông thực sự cảm thấy mở mang tầm mắt. Lớn nhường này rồi anh chưa từng thấy con cáo nào vì một miếng ăn mà có thể bất chấp tất cả như vậy, đúng là quá mất mặt!
Diệp Thanh ném hai củ khoai lang xuống đất, con cáo làm bộ định lao lên c.ắ.n, kết quả vừa đến gần đột nhiên lại khựng lại.
Như sực nhớ ra điều gì, con cáo quay đầu chạy lại chỗ vừa đứng lúc nãy đ.á.n.h hơi, bới từ dưới đất lên một thứ gì đó rồi chạy đến trước mặt Diệp Thanh.
Sau đó con thú này dùng cái mỏ nhọn cọ cọ vào mu bàn tay Diệp Thanh, ngẩng đầu ra hiệu bảo cô xòe tay ra.
Diệp Thanh không hiểu chuyện gì liền xòe tay ra, giây tiếp theo, một chùm quả đỏ mọng hiện ra trong lòng bàn tay cô.
Đúng vậy, là một chùm, chỉ trên một nhánh lá đó phải có đến hai ba mươi hạt.
Những quả đỏ hỏn mỗi hạt to bằng hạt lạc, tất cả mọc chen chúc trên một cuống hoa. Nhìn độ tươi của quả, chắc là vừa mới được con cáo này hái xuống không lâu.
Diệp Thanh vừa nhìn thấy loại quả này đã sững sờ.
Cô không ngờ đây lại là hạt nhân sâm, hơn nữa một nhánh mà có thể kết được nhiều quả to như vậy, dùng ngón chân cũng nghĩ ra được củ nhân sâm mọc bên dưới chắc chắn là một "đại gia hỏa" có năm tuổi đáng nể!
"Mày hái ở đâu ra thế?"
Mắt Diệp Thanh sáng rực lên ngay lập tức, tò mò truy vấn.
Tiếc là giữa người và cáo có rào cản ngôn ngữ, con cáo này không thể hiểu được câu hỏi của cô. Sau khi đưa số hạt nhân sâm cho Diệp Thanh, nó tự cho là đã đưa cho cô thù lao đủ hậu hĩnh, liền quay người ngậm hai củ khoai lang rồi phóng đi, nhảy qua hàng rào rồi không ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Diệp Thanh vốn định nhờ con cáo này dẫn đường đi tìm cây sâm rừng lâu năm đó, vạn lần không ngờ con cáo này chạy nhanh đến vậy, chẳng cho cô lấy nửa cơ hội.
Bàn tính không thành, Diệp Thanh thấy hụt hẫng, chỉ đành trừng mắt nhìn dải hàng rào quấn bằng dây leo, trong lòng hậm hực nghĩ, lần sau cô phải nâng hàng rào này cao gấp đôi lên, để xem đám thú này còn nhảy qua được nữa không!
Cố Vệ Đông tò mò nhìn chùm quả đỏ trong tay Diệp Thanh:
"Đây là quả rừng gì thế? Ăn được không?"
Diệp Thanh chợt thắc mắc: "Anh là người vùng Trường Bạch Sơn Đông Bắc mà chưa thấy cái này bao giờ sao? Đây là hạt sâm đấy, ăn được, còn có thể làm t.h.u.ố.c, có giá trị d.ư.ợ.c dụng rất cao."
"Nhưng chỉ có bấy nhiêu thôi, dùng làm t.h.u.ố.c dẫn còn chẳng đủ, nhưng lại có thể làm hạt giống. Vừa hay hôm qua tôi có nói với Đại đội trưởng Ngũ một tiếng, khai khẩn một vườn t.h.u.ố.c ở sau nhà bà nội Trâu, lát nữa tôi mang số hạt sâm này đi trồng, xem có thể nuôi trồng nhân sâm nhân tạo được không."
