Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 428
Cập nhật lúc: 26/01/2026 13:07
Phát hiện này khiến Ngũ Nguyệt Anh sướng phát điên trong lòng.
"Ông trùm" khoa học lúc này mới chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi đeo kính, trông ngô nghê, vụng về như một con mọt sách, trông chẳng có chút cảm giác tồn tại nào, lại còn lạc lõng với hội trường này, rất khó thu hút được sự chú ý của các cô gái.
Nhưng Ngũ Nguyệt Anh chỉ mong người khác không hứng thú, như vậy cô ta sẽ không phải lo có người đến tranh giành với mình. Nhân lúc chưa có ai để mắt tới "miếng mồi ngon" này, cô ta lập tức tìm cơ hội sáp lại gần, tìm cách bắt chuyện với đồng chí Hạ này.
Cô ta vốn xinh đẹp, lần này lại cố tình ăn diện, đi theo phong cách ngọt ngào giống như Ân Sương trong ấn tượng của mình.
Chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, cô ta tự tin chỉ cần mình ngoắc ngón tay út là gã mọt sách họ Hạ này sẽ bị mê hoặc đến mức không biết trời trăng gì nữa, lúc đó cô ta chỉ cần hé lộ một chút ý tứ thích đối phương là có thể dễ dàng chiếm được người.
Nhưng điều cô ta không ngờ tới là "vũ khí" nhan sắc mà cô ta luôn tự hào lần này lại gặp phải thất bại t.h.ả.m hại.
Đồng chí Hạ này tuy nghiên cứu khoa học giỏi nhưng trong việc kết giao bạn bè lại là một gã đầu gỗ. Cô ta bên này thì dốc hết vốn liếng muốn làm thân với người ta, nhưng đối phương lại dửng dưng lạnh nhạt, hờ hững không mặn không nhạt, tùy tiện tiếp chuyện cô ta vài câu rồi thế mà lại kiếm cớ bỏ đi, thậm chí còn chen vào đám đàn ông bên kia để trò chuyện.
Nãy giờ cô ta nháy mắt ra hiệu hoàn toàn là làm cho mù xem rồi!
Ngũ Nguyệt Anh tức đến nghiến răng nghiến lợi, thầm mắng gã họ Hạ này đúng là không hiểu phong tình, ngốc thế này mà còn muốn cưới vợ sao? Nếu không phải cô ta nhìn trúng thì gã này cứ đợi mà sống độc thân cả đời đi!
Vừa mới ra tay đã vấp phải bức tường lạnh lùng, Ngũ Nguyệt Anh chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cô ta khó khăn lắm mới gặp được người thật, sao có thể vì chút thất bại mà từ bỏ?
Cô ta hiểu rõ trong lòng, cơ hội nắm bắt vinh hoa phú quý ngay trước mắt này chỉ có một lần duy nhất. Nếu không tranh thủ buổi giao lưu hôm nay để xác định quan hệ trực tiếp với vị "ông trùm" khoa học này, đợi ngày hôm nay qua đi, sau khi nông trường bộ đội đóng cửa quản lý, người ngoài khó mà vào được, cô ta và đối phương rất có thể sẽ không bao giờ có bất kỳ sự giao thiệp nào nữa.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Ngũ Nguyệt Anh mang theo một vẻ điên cuồng và quyết tuyệt, liều mạng một phen.
Trong số các đồng chí nữ tham gia buổi giao lưu lần này, Ngũ Nguyệt Anh đúng là thuộc hàng xinh đẹp nhất, nên vừa xuất hiện cô ta đã thu hút không ít đồng chí nam, thỉnh thoảng lại có người tiến tới bắt chuyện.
Nhưng Ngũ Nguyệt Anh hiện giờ cả tâm trí đều đặt vào việc làm sao để bám lấy vị "ông trùm" khoa học kia, những người đàn ông khác làm sao cô ta để vào mắt? Cho nên đối mặt với những "đóa hoa đào thối" tự tìm đến này, cô ta vừa đắc ý vừa bực bội, lạnh mặt chẳng buồn tiếp ứng, chỉ một mực dồn sự chú ý vào đồng chí Hạ kia, cơ bản là người đi đâu thì ánh mắt cô ta lặng lẽ dõi theo đó.
Sau đó Ngũ Nguyệt Anh lại tìm vài cơ hội để tiếp xúc với đối phương, nhưng đồng chí Hạ kia không biết là do bẩm sinh chậm chạp hay là cố tình giả vờ không hiểu, lần nào cũng né tránh hoặc nói chuyện đâu đâu, tóm lại là không có ý định giao lưu sâu hơn với cô ta.
Điều này khiến Ngũ Nguyệt Anh bắt đầu sốt ruột. Thấy quy trình của buổi giao lưu đã trôi qua được một nửa, nếu cô ta không nhanh ch.óng nắm bắt cơ hội thì lỡ mất chuyến đò này sẽ không còn chuyến nào khác.
Thế là, khi con đường chính đạo không đi được, Ngũ Nguyệt Anh lại chuẩn bị giở "trò mèo".
Diệp Thanh đến hội trường giao lưu, từ xa đã thấy Ngũ Nguyệt Anh đang lén lút đứng trong đám đông, đôi mắt đảo liên tục, không biết đang định tính toán chuyện gì.
Không lâu sau, thấy Ngũ Nguyệt Anh chen vào giữa đám thanh niên nam nữ đang thả diều, không biết nói gì mà rất nhanh một nữ thanh niên tri thức đã giao con diều trong tay cho Ngũ Nguyệt Anh. Cô ta mỉm cười cầm con diều bắt đầu chạy đà bên bờ sông.
Diệp Thanh mắt sắc, liếc cái đã nhận ra thần sắc của Ngũ Nguyệt Anh không đúng. Bề ngoài là đang thả diều, nhưng ánh mắt cô ta thỉnh thoảng lại liếc về phía vài đồng chí nam đang tán gẫu bên bờ sông.
Cô ta đang nhìn ai?
Diệp Thanh cảm thấy rất lạ, không nhịn được thuận theo tầm mắt của Ngũ Nguyệt Anh nhìn qua, đưa mắt quét qua mấy người đàn ông đó một lượt.
Nhưng trong đám đồng chí nam này, ngoài nghiên cứu viên Hạ Hàng Nghị của Viện Khoa học Nông nghiệp tỉnh ra, những người khác Diệp Thanh chẳng quen một ai.
Chẳng lẽ Ngũ Nguyệt Anh này đang nhìn Hạ Hàng Nghị sao?
Nhưng Diệp Thanh nhìn qua cách ăn mặc hôm nay của Hạ Hàng Nghị, lập tức phủ định phán đoán này.
Có lẽ do bị áp lực từ Triệu Kim Lương và Kiều Hữu Thanh nên Hạ Hàng Nghị buộc phải tham gia buổi giao lưu này, nhưng lại không muốn gây rắc rối ở một nơi như thế này, nên anh ta ăn mặc cực kỳ quê mùa, mặc bộ đồ giải phóng đã giặt đến mức hơi bạc màu, trông giống hệt một gã mọt sách nghèo rớt mồng tơi. Giữa đám đồng chí nam đang nóng lòng thoát ế, ai nấy đều chải chuốt bóng bẩy, anh ta thực sự không có chút sức cạnh tranh nào.
Với những gì Diệp Thanh biết về Ngũ Nguyệt Anh, người phụ nữ này ích kỷ lại hám hư vinh, đã đến tham gia giao lưu thì chắc chắn muốn tìm một "rể hiền rể quý" có địa vị cao nhất trong số các đồng chí nam này, loại như Hạ Hàng Nghị chắc chắn Ngũ Nguyệt Anh sẽ không thèm nhìn tới.
Diệp Thanh nghĩ Ngũ Nguyệt Anh chắc chắn nhìn trúng người khác rồi, đang lặng lẽ đợi xem Ngũ Nguyệt Anh định làm gì, không ngờ rất nhanh sau đó cô đã bị "vả mặt".
Chỉ thấy Ngũ Nguyệt Anh sau khi kéo con diều lên trời thì cứ thế cầm dây chạy về phía trước, vừa chạy vừa quay đầu nhìn xem diều đã bay lên chưa, sau đó không hiểu thế nào mà cô ta vô tình "đâm sầm" vào giữa đám đồng chí nam.
Cô ta ra vẻ như lúc này mới phát hiện ra có điều không ổn, vội vàng muốn xin lỗi người ta, kết quả không ngờ chân trượt một cái, theo bản năng ôm chầm lấy một đồng chí nam trong số đó.
Đồng chí nam đó cũng không đề phòng cô ta sẽ giở trò này, thế là cả hai đều không đứng vững, cứ thế lăn từ trên bờ đê xuống, cuối cùng rơi thẳng xuống lòng sông phía dưới.
"Tùm —" một tiếng vang lên, những người xung quanh lúc này mới hoàn hồn lại.
"Ái chà, có người rơi xuống sông rồi!"
Thấy hai người đang vùng vẫy dưới sông, ngay lập tức có người lao xuống bờ đê để cứu người.
Trong buổi giao lưu có không ít đồng chí nam biết bơi, nhảy xuống sông vài cái đã bơi đến trước mặt hai người kia, sau đó đưa tay ra muốn kéo cả hai lên bờ.
Nhưng điều khiến mấy người đó không ngờ tới là cô gái bị rơi xuống nước kia ôm c.h.ặ.t cứng lấy đồng chí nam kia, thế nào cũng không chịu buông tay.
