Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 455

Cập nhật lúc: 26/01/2026 14:02

Diệp Thanh vô cùng kinh ngạc.

Cô thực sự không ngờ tốc độ của Hàng Đình Phương lại nhanh đến vậy, tính từ lần trước xuống làm phỏng vấn đến nay mới chưa đầy hai tháng mà đã xin được cả giấy phép xuất bản báo rồi.

Hàng Đình Phương cũng không vòng vo với Diệp Thanh, trực tiếp nói ra mục đích chuyến đi lần này:

"Tôn chỉ của "Báo Phụ Nữ" nằm ở việc quan tâm đến sức khỏe thể chất của phụ nữ, cũng như giải phóng tư tưởng phụ nữ, cho nên chị định mở hai chuyên mục ở trang phụ trương của tờ báo, một chuyên mục tạm thời đăng tiểu thuyết đó của em, một chuyên mục khác chuyên phổ biến kiến thức sức khỏe phụ nữ, trước tiên thử xem phản ứng của độc giả thế nào, em thấy sao?"

Diệp Thanh đương nhiên không có ý kiến gì, thậm chí rất sẵn lòng góp một phần sức lực cho tờ báo này.

Tuy nhiên điều Diệp Thanh tò mò là việc tuyên truyền quảng bá tờ "Báo Phụ Nữ", phải biết rằng thời đại này không giống như mấy chục năm sau người người cầm một chiếc điện thoại di động, cũng không có đầy rẫy các loại màn hình hiển thị trên đường phố, không có các kênh tuyên truyền mạng tràn lan, chỉ dựa vào vài bưu điện rải rác ngoài đời thực và việc mọi người truyền miệng nhau thì tốc độ lan truyền tương đối chậm chạp.

Một tờ báo mới ra mắt, đặc biệt lại là tờ báo dành riêng cho phụ nữ, nếu nội dung không đủ thu hút sự chú ý thì đừng nói là ba năm, có thêm ba năm nữa cũng chưa chắc gây ra được chút tiếng vang nào.

Cô không nhịn được hỏi Hàng Đình Phương câu hỏi này.

Hàng Đình Phương cũng đang đau đầu trăn trở vì chuyện này đây, để làm ra tờ ấn phẩm dành cho phụ nữ này bà ấy đã dứt khoát từ chức ở Nhật báo Kế Thành, bà ấy không để lại đường lui cho mình, nhưng đợi đến khi thực sự bắt đầu một mình gánh vác một sạp hàng lớn như vậy, bà ấy mới biết từng việc từng việc trong đó khó khăn đến nhường nào.

Diệp Thanh không khỏi nhớ tới chuyện tuyên truyền giảng tọa mà cô đã từng đề cập với Chủ nhiệm Mã ở nông trường quân đội sát vách lúc trước. Lần trước Chủ nhiệm Mã nói sẽ tìm vài người khác cùng ngồi lại bàn bạc với cô, nhưng sau đó phía Diệp Thanh luôn bận rộn công việc ở trạm y tế nên căn bản không rảnh đi tìm Chủ nhiệm Mã. Giờ Hàng Đình Phương đã chủ động tìm đến cửa, Diệp Thanh trái lại cảm thấy đây có lẽ là một cơ hội tuyên truyền tốt nhất.

Diệp Thanh không nhịn được mang chuyện cô đã đề cập về việc hợp tác với Hội phụ nữ, tổ chức các buổi giảng tọa tuyên truyền sức khỏe phụ nữ ở nông trường kể qua với Hàng Đình Phương.

Hàng Đình Phương bỗng nhiên ngồi thẳng người lên, trợn tròn mắt nhìn Diệp Thanh, sau khi suy ngẫm một hồi bà ấy không nhịn được giơ ngón tay cái về phía Diệp Thanh.

"Cách này hay đấy! Đại đa số nội dung của "Báo Phụ Nữ" liên quan mật thiết đến công tác của Hội phụ nữ, nếu có thể tận dụng kênh tuyên truyền của Hội phụ nữ thì đối với tờ báo của chúng ta cũng là một sự quảng bá rất tốt!"

Vừa hay thời gian này, bộ đề tài sức khỏe phụ nữ của Mạnh Gia tích lũy dần dần đã có tới mấy chục bài rồi, Diệp Thanh vốn đã định đi tìm Chủ nhiệm Mã bàn bạc chuyện giảng tọa sức khỏe này, giờ Hàng Đình Phương đến Diệp Thanh cũng không trì hoãn nữa, ngay lập tức dẫn Hàng Đình Phương đi tìm người ở nông trường.

Hàng Đình Phương không hổ là người từng làm phó chủ biên của tòa soạn báo lớn, sau khi gặp Chủ nhiệm Mã bà ấy tỏa ra khí trường mạnh mẽ và dễ dàng nắm quyền chủ động.

Chủ nhiệm Mã làm công tác phụ nữ nhiều năm như vậy kinh nghiệm vô cùng phong phú, bà ấy quá rõ những khó khăn trong cuộc sống của phụ nữ nông thôn rồi, cho nên khi Hàng Đình Phương nói muốn tuyên truyền cho "Báo Phụ Nữ" ở nông trường bà ấy không nói hai lời đã đồng ý ngay.

Theo kế hoạch của Hàng Đình Phương, thời gian in ấn đầu tiên của báo được định vào cuối tháng Một, lúc đó cũng vừa vặn đến dịp Tết Nguyên Đán, công việc khai khẩn đất hoang ở phía nông trường này cũng sẽ tạm dừng, chính là thời điểm nghỉ ngơi chỉnh đốn của toàn bộ binh đoàn xây dựng.

Đến lúc đó tổ chức giảng tọa ở nông trường, số đồng chí phụ nữ rảnh rỗi ước chừng có tới bảy tám nghìn người, đây không phải là con số nhỏ, cho dù chỉ đến một nửa thôi cũng đủ để lấp đầy hội trường lớn của nông trường rồi.

Hàng Đình Phương đã có chút nôn nóng muốn thấy được cảnh tượng hoành tráng của buổi giảng tọa tuyên truyền này, dù sao phía nông trường Thanh Sơn này chỉ có thể coi là điểm thí điểm đầu tiên, bà ấy cần thử xem phương thức tuyên truyền này liệu có đạt được kỳ vọng hay không mới có thể quyết định bước tiếp theo nên đi thế nào.

Vì vậy Hàng Đình Phương không nán lại thị trấn Thanh Sơn quá lâu, sau khi nhận được bản thảo của Diệp Thanh và Mạnh Gia bà ấy liền vội vàng quay về Kế Thành, bà ấy phải nhanh ch.óng quay về chuẩn bị cho công tác in ấn phát hành số đầu tiên của "Báo Phụ Nữ".

Tác phẩm "Lập Thu" của Diệp Thanh mạch truyện chính đã hoàn thành được hai phần ba, bởi vì sau khi Kháo Sơn Đồn có điện buổi tối cô đều dành ra hai ba tiếng đồng hồ để viết bản thảo, cho nên không chỉ "Lập Thu" đã cận kề giai đoạn kết thúc, thậm chí ngay cả "Gia Đình Trí Tuệ Phiêu Lưu Ký" cô cũng đã viết được mười mấy mẩu truyện ngắn rồi.

Lúc Hàng Đình Phương đi không chỉ mang đi tác phẩm "Lập Thu" của cô, mà còn mang theo cả "Gia Đình Trí Tuệ Phiêu Lưu Ký" nữa, nói là sau khi về Kế Thành sẽ đi tìm nhà xuất bản giúp cô xem sao.

Hàng Đình Phương đi không bao lâu thì sông Áp T.ử hoàn toàn đóng băng, lớp băng dày khiến lũ trẻ đều vui mừng không thôi, từng đứa một hăng hái kéo ván trượt băng chạy ra mặt sông, còn mời Diệp Thanh đi trượt băng nhưng bị Diệp Thanh một mực từ chối.

Sau một hai tháng điều trị giảm mẫn cảm, Diệp Thanh đã cơ bản thích nghi được với cái lạnh giá của Đại Bắc Hoang, đối với băng tuyết trái lại không còn sợ hãi và bài xích như trước nữa, nhưng điều này không có nghĩa là cô vô cùng yêu thích và tận hưởng thế giới băng tuyết này.

Cho nên khi Mạnh Gia, Cố Vệ Nam và những người khác ra ngoài chơi đùa tung tăng, Diệp Thanh thành thành thật thật ở nhà trông trẻ, ai đến khuyên cô ra ngoài cô cũng xin kiếu, lý do là tim cô không tốt, mùa đông làm các loại vận động mạnh như vậy dễ phát bệnh.

Có báo cáo khám sức khỏe của bệnh viện Thân Thành, Diệp Thanh vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài mình mắc bệnh tim bẩm sinh, nhưng trên thực tế sau khi dị năng của cô thăng lên cấp ba cô đã sớm âm thầm chữa khỏi phần khiếm khuyết ở tim của mình rồi.

Nhưng chuyện này không tiện nói rõ với bên ngoài, cho nên cô đã tìm một cái cớ, nói mình đã tự mày mò ra một đơn t.h.u.ố.c chữa trị đúng bệnh, từ mười sáu tuổi bắt đầu điều dưỡng, đến năm mười tám tuổi khi trưởng thành thì vấn đề tim mạch có thể được giải quyết.

Lúc mới đến Kháo Sơn Đồn, Diệp Thanh quả thực trông xanh xao gầy gò, nhìn qua là thấy một vẻ suy dinh dưỡng, nhưng sau khi ở Kháo Sơn Đồn mấy tháng nay, không những sắc mặt trở nên hồng nhuận mà trên người cũng bắt đầu có thịt, điều mấu chốt hơn là lúc mới đến cô gái này vẫn còn là một đứa lùn tịt, không ngờ sau ba tháng thời gian vậy mà âm thầm cao thêm được vài centimet.

Tất nhiên điều này không thể tách rời việc Diệp Thanh thỉnh thoảng lại châm cứu vài mũi lên người mình.

Đa số con gái mười lăm mười sáu tuổi đường xương bắt đầu đóng lại, sau đó sẽ không cao thêm nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.