Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 503

Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:03

Lão bí thư và Ngũ Vĩnh Binh nhìn nhau, đều vô cùng khó hiểu:

"Chuyện này, đính chính một lời đồn mà còn phải nhờ công xã ra mặt sao? Có cần phải làm phiền phức thế không? Vả lại một ngày chỉ khám cho tám mươi người, quy định này vừa dán ra liệu có khiến dân chúng nảy sinh bất mãn không? Vạn nhất có người gây rối thì sao?"

Diệp Thanh không nhịn được thở dài một tiếng, nhưng thái độ vẫn kiên quyết:

"Tự chúng ta đính chính thì lực lượng không đủ, người dân chưa chắc đã để tâm. Phải để phía chính quyền ra mặt quản lý mới có tác dụng răn đe."

"Hai bác cũng đừng nghĩ cháu đang nói chuyện giật gân, chuyện này hiện tại nhìn thì có vẻ như một trò đùa, không có ảnh hưởng gì quá xấu, đó là vì tình hình vẫn còn trong tầm kiểm soát."

"Chỉ sợ có kẻ đục nước béo cò, bí mật cổ súy kích động, tập hợp những người dân ngu muội tin vào cái gọi là thần nữ chuyển thế kia lại. Đến lúc nhóm người này hình thành quy mô tổ chức, có kẻ cầm đầu mạo danh trạm y tế đồn chúng ta, thậm chí mạo danh cá nhân cháu, lấy cái mác cứu giúp bệnh nhân để truyền bá tà giáo, mê hoặc lừa dối người dân, cuối cùng dùng những thủ đoạn bất chính để kiểm soát giáo đồ hòng trục lợi và hại người thì phiền phức to."

"Thế nên chúng ta tuyệt đối không thể lơ là. Cháu khám bệnh cho người ta, có sao nói vậy, không cần mượn danh nghĩa thần nữ gì đó để khoác lác. Chữa được thì chữa, chữa không được thì thừa nhận tay nghề mình chưa tới, để họ đến các bệnh viện lớn ở thành phố tìm cao nhân khác, chuyện đó chẳng có gì đáng xấu hổ cả."

"Còn về biện pháp giới hạn số khám cũng là việc cực chẳng đã. Chủ yếu là ở trạm y tế nhỏ bé của chúng ta, hiện tại người thực sự có thể bắt tay vào làm bác sĩ chỉ có một mình cháu, mấy đồ đệ còn lại đều đang trong giai đoạn học tập, ngay cả các học viên do huyện cử xuống cũng đa phần là nửa nạc nửa mỡ."

"Chỉ cần có mắt đều biết khả năng tiếp nhận bệnh nhân của trạm chúng ta có hạn. Một ngày có thể khám cho tám mươi người đã là quá tải rồi. Nếu còn có ai bất mãn thì cứ để họ quấy, kiện lên trấn, lên huyện hay thậm chí lên thành phố cháu cũng không sợ. Thực sự nếu dám nhảy múa trước mặt cháu, cháu sẽ cho họ biết tay!"

Những lời này của Diệp Thanh lập tức khiến lão bí thư và Ngũ Vĩnh Binh rùng mình.

Chưa nói đến chuyện khác, chuyện truyền bá tà giáo trục lợi hại người mà Diệp Thanh nhắc tới quả thực có khả năng xảy ra. Người Đông Bắc vốn dĩ sự sùng bái "Ngũ Tiên" đã ngấm vào trong m.á.u rồi. Lúc này xuất hiện một "con gái của núi Trường Bạch" có thể hàng phục "Ngũ Tiên", mười dặm tám xã không sôi sục sao? Thật sự nếu bị kẻ nào lợi dụng sơ hở thì số người bị lừa hết đợt này đến đợt khác, đến lúc đó cái tội này có khi đổ hết lên đầu Cao Sơn Đồn, thậm chí là cá nhân Diệp Thanh.

Thế nên hai người lập tức nhận ra chuyện này không thể không coi trọng, đều thu lại vẻ hờ hững trước đó, trịnh trọng gật đầu với Diệp Thanh:

"Cháu nói đúng, y thuật của cháu ở đó, dựa vào kỹ thuật là có thể thắng rồi, trạm y tế Cao Sơn Đồn chúng ta không thể chơi trò hư ảo được. Phải thực sự cầu thị, chân lấm tay bùn mới đi được xa hơn. Những thứ huyền bí mà bên ngoài đồn đại, chúng ta đều không thể nhận!"

"Bác sẽ đi tìm bí thư Lại ở công xã ngay để xem ông ấy xử lý việc này thế nào. Nếu ông ấy không xử lý được, chúng ta trực tiếp báo cáo chuyện này lên huyện, để huyện cử người xuống tuyên truyền chỉnh đốn!"

Dù lão bí thư và Ngũ Vĩnh Binh đều cảm thấy chuyện tâm linh này phần lớn mọi người chắc chắn đều nghĩ "tin thì có không tin thì không", dù chính quyền có nhúng tay vào thì chưa chắc đã dẹp sạch được hoàn toàn, cùng lắm là mọi người không dám bàn tán công khai nữa. Còn trong lòng nghĩ thế nào thì không phải chính quyền có thể quản được.

Nhưng bất kể có hiệu quả hay không, thái độ đoan chính của phía Cao Sơn Đồn phải được đưa ra, kiên định với lý niệm chủ nghĩa duy vật khoa học, thiết lập giá trị quan đúng đắn và tín ngưỡng chủ nghĩa cộng sản, tất cả các loại yêu ma quỷ quái đều đừng hòng bén mảng tới. Như vậy sau này lỡ có ai bị lừa thì đó cũng là do đương sự u mê, chẳng liên quan gì đến Cao Sơn Đồn chúng ta.

Ngày hôm sau quả nhiên đúng như Diệp Thanh dự đoán, từ sớm tinh mơ trạm y tế đã có động tĩnh rồi, người đến còn không ít.

Ngũ Vĩnh Binh và lão bí thư hoàn toàn chấp nhận kiến nghị của Diệp Thanh và nhanh ch.óng phản ứng khẩn cấp. Họ tìm vài thanh niên trí thức nhanh ch.óng viết mấy bản thông báo lớn đính chính lời đồn, dán ở trạm y tế, trước cổng nhà Diệp Thanh, trước nhà mấy cán bộ đội sản xuất và ở lối vào đồn.

Chưa dừng lại ở đó, lão bí thư còn đích thân ra trận, tiến hành tuyên truyền giáo d.ụ.c bằng miệng cho các bệnh nhân đến khám, nhắc nhở mọi người cảnh giác với lời đồn để tránh bị lừa gạt.

Ngũ Vĩnh Binh thì không ngừng nghỉ chạy lên công xã, tìm gặp bí thư Lại báo cáo tình hình chi tiết một lượt, hy vọng bí thư Lại ra mặt giải quyết vấn đề này để trừ hậu họa.

Lại Quốc Xương dù sao cũng là người làm bí thư công xã, phương diện này nhạy bén và cảnh giác hơn Ngũ Vĩnh Binh nhiều. Vừa nghe Ngũ Vĩnh Binh kể xong những lời đồn thổi về Diệp Thanh ở dưới, sắc mặt ông lập tức thay đổi. Không đợi Ngũ Vĩnh Binh thuật lại những phân tích của Diệp Thanh, ông đã hiểu ra tính nghiêm trọng của sự việc này rồi, thậm chí những nguy hại có thể xảy ra mà ông nghĩ tới còn toàn diện hơn cả những gì Diệp Thanh nhắc đến.

Không tán dóc với Ngũ Vĩnh Binh, cũng không quản đang là ngày Tết, Lại Quốc Xương cầm theo bản thông báo lớn mà Ngũ Vĩnh Binh mang tới chạy thẳng lên huyện.

Bên này Diệp Thanh công khai thông báo giới hạn số khám của trạm y tế, quả nhiên gây ra phản ứng dữ dội từ đông đảo người đến khám bệnh. Số người phản đối kháng nghị không ít, nhưng Diệp Thanh không hề nao núng, thái độ cực kỳ kiên quyết, đã nói mỗi ngày chỉ khám tám mươi người là không có thương lượng gì hết, ai đến nhờ vả cũng không xong.

Và cô còn bảo mấy đồ đệ phân loại từng bệnh nhân đến khám, dựa vào mức độ nặng nhẹ khẩn cấp của bệnh tình để phát số thứ tự, bệnh cấp tính được ưu tiên, những người khác ngoan ngoãn xếp hàng sau. Ai mà dám không t.ử tế gây rối thì cứ thử xem kim bạc và phi đao trong tay cô có đồng ý hay không!

Có những kẻ cậy vào vóc dáng cao to lực lưỡng nên không tin tà, ngang ngược xông lên định chen hàng, thậm chí còn định dùng vóc dáng để áp chế Diệp Thanh, bắt cô phải khuất phục trước khí thế hung thần ác sát của chúng, ngoan ngoãn khám bệnh cho chúng trước.

Nhưng giây tiếp theo, kẻ đó không phải ôm tay chân kêu t.h.ả.m thiết thì cũng là trực tiếp ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự. Còn người ra tay là Diệp Thanh thì vẫn thản nhiên ngồi trên ghế trong phòng chẩn đoán, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Phát hiện cô gái trước mặt tuy trẻ tuổi nhưng hoàn toàn không dễ bắt nạt, võ lực lại kinh người như vậy, đám người hò hét bên ngoài hoàn toàn im bặt. Dù trong lòng có bất mãn đến đâu cũng không ai dám khiêu khích trước mặt Diệp Thanh nữa, chỉ sợ cô không vừa ý là tặng cho một cây kim bạc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.