Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 522
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:05
Hai cô con dâu sau khi nghe những lời vừa rồi của Ngũ mẫu cũng tức đến mức không nói nên lời.
Mẹ chồng luôn nuông chiều Ngũ Nguyệt Anh, những người làm con dâu như họ chưa bao giờ vì thế mà tức giận hay đỏ mặt, nhưng đó là với điều kiện cô em chồng này phải biết điều và cầu tiến chứ. Có nhà ai em chồng suốt ngày không làm chuyện gì ra hồn, chỉ nhắm vào nhà đẻ mà phá hoại không? Với chuyện Ngũ Nguyệt Anh làm lần này, hai cô con dâu hận không thể lôi người ra đ.á.n.h cho một trận tơi bời, sau đó đăng báo cắt đứt quan hệ hoàn toàn với Ngũ Nguyệt Anh, sau này mãi mãi không qua lại với cô em chồng này nữa thì tốt!
Ngũ mẫu lúc này cuối cùng cũng định thần lại, nhận ra hai đứa con trai và con dâu không phải đang nói đùa với bà.
Bà lập tức cuống quýt:
"Vậy phải làm sao đây, cha các anh không lẽ thực sự sẽ bị đưa đi cải tạo lao động chứ? Còn em gái anh thì sao, nó bị cảnh sát đưa đi rồi, nếu cha anh không tới đồn công an cầu xin, có phải nó sẽ bị kết án không?"
Ngũ Thông suýt nữa thì cười lạnh: "Lão t.ử mặc kệ nó đi c.h.ế.t! Nó bị kết án cũng là do nó tự chuốc lấy! Nếu nó không gây chuyện thì có đến mức như ngày hôm nay không? Nó làm hại cha ra nông nỗi này, con còn chưa tìm nó tính sổ đâu. Nó chẳng phải gả cho một người thành phố có tiền có thế sao, để nhà họ Hạ đi mà cứu nó!"
Ngũ Mẫn cũng bám sát theo tỏ thái độ: "Đúng thế, có nhà ai con gái gả đi rồi mà giống như nó không? Mẹ, nếu mẹ lo cho nó thì mẹ tự đi mà lo, đừng kéo chúng con vào. Con cũng chẳng ngại nói thật với mẹ, bắt đầu từ ngày hôm nay, chuyện của Ngũ Nguyệt Anh con tuyệt đối không dính dáng tới. Ai khuyên cũng vô ích, đứa em gái này lão t.ử không nhận nữa, loại tai họa này tôi không chọc nổi thì trốn vậy!"
Suy nghĩ của hai anh em lúc này thống nhất một cách kỳ lạ, đó là phải nhân cơ hội này mà cắt đứt với Ngũ Nguyệt Anh, sau này cô ta có gây ra trò quái gở gì nữa cũng đừng hòng kéo đến người họ, họ và đứa em gái thần kinh đó không phải là người một nhà!
Hai đứa con trai thái độ lạnh lùng tuyệt tình như vậy, Ngũ mẫu lập tức nước mắt giàn giụa, có tâm muốn nói giúp con gái út vài câu tốt đẹp nhưng hai đứa con và con dâu căn bản không đủ kiên nhẫn để nghe. Hai cô con dâu dắt con cái thu dọn đồ đạc về nhà mẹ đẻ, hai đứa con trai thì vội vội vàng vàng chạy lên công xã nghe ngóng tình hình, muốn biết phía công xã có thái độ như thế nào về chuyện cha mình đi tự thú. Mấy người họ đều không rảnh để quản Ngũ mẫu, cứ thế tùy tiện để bà ở lại nhà một mình.
Ngũ mẫu nhìn căn nhà chính trống rỗng, nhớ lại tối qua chính tại đầu giường này, con gái đã rót hết chén này đến chén khác cho ông bạn già, mà bà thì ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn, vừa thêm thức ăn nhắm rượu vừa không quên giúp lời con gái, tận mắt nhìn chồng say đến mức nghiêng ngả, bị con gái lừa gạt ký tên đóng dấu, rồi mới lăn ra giường ngủ không biết gì.
Ai mà ngờ được, chỉ là một chuyện nhỏ không đáng kể như vậy lại khiến chồng mất chức, con gái vào tù, khiến một gia đình đang êm ấm hòa thuận trở thành bộ dạng như thế này?
Ngũ mẫu càng nghĩ càng hối hận, nhất thời đau buồn ập tới, cảm xúc lên xuống thất thường khiến bà cảm thấy n.g.ự.c vừa nghẹn vừa khó chịu, hô hấp dồn dập, kèm theo một cơn đau thắt tim dữ dội. Cả người bà không khống chế được mà thuận theo cạnh giường ngã xuống đất, bò mấy lần cũng không thể bò dậy nổi.
Bà theo bản năng muốn cất tiếng gọi người nhưng âm thanh phát ra lại yếu ớt như tiếng muỗi kêu. Nhà họ Ngũ đã người đi nhà trống, hàng xóm láng giềng dù có ở gần đến mấy cũng không nghe thấy tiếng kêu cứu nhỏ bé như vậy trong phòng, thế nên không lâu sau, Ngũ lão thái thái mặt mày trắng bệch ngất xỉu trên mặt đất.
Diệp Thanh sau khi tới bãi phơi thóc họp tạm thời, bày tỏ thái độ kiên quyết của mình xong thì rời đi, cũng không quan tâm phía lão bí thư bọn họ sẽ đi công xã cầu xin như thế nào, dù sao chuyện còn lại cũng chẳng liên quan gì tới cô, cô chỉ cần kết quả hài lòng là được.
Trên đường về, cô vẫn đang nghĩ lần này Ngũ Nguyệt Anh bị cha mình chỉnh cho một trận như vậy e là sắp gặp vận rủi lớn rồi, kết quả là thấy Hạ Hàng Nghị đạp xe từ ngoài đồn đi tới.
Nhìn thấy Diệp Thanh trên đường, Hạ Hàng Nghị còn nhiệt tình gật đầu chào một tiếng.
Anh chàng này chắc là tới đón Ngũ Nguyệt Anh, nhưng nhìn vẻ mặt bình thản bình tĩnh đó là biết có lẽ anh ta vẫn chưa biết Ngũ Nguyệt Anh xảy ra chuyện.
Diệp Thanh nhướng mày, vốn định nhắc một câu nhưng nghĩ bụng đợi cậu này tới nhà họ Ngũ tự nhiên sẽ biết chuyện gì đã xảy ra thôi, cũng không cần cô nhiều lời, thế nên cô không lên tiếng, mặc cho anh ta đạp xe vượt qua mình đi về phía nhà Ngũ Vĩnh Binh.
Chủ yếu là Diệp Thanh cũng có ý muốn thăm dò, cô muốn biết Hạ Hàng Nghị sẽ có phản ứng gì sau khi biết Ngũ Nguyệt Anh bị cảnh sát đưa đi.
Dù sao người này trong mắt Diệp Thanh luôn có sự mâu thuẫn, sau khi bị Ngũ Nguyệt Anh tính kế kết hôn lại hoàn toàn không có ý định đấu tranh cho bản thân, cứ thế ngoan ngoãn nhận phần thiệt về mình. Không những ngoan ngoãn đăng ký kết hôn với Ngũ Nguyệt Anh mà thậm chí trong thời gian ngắn sau khi cưới đã chấp nhận cô ta và còn để cô ta mang thai, điều này khiến Diệp Thanh cảm thấy rất khó hiểu.
Vì vậy Diệp Thanh muốn biết sau khi Ngũ Nguyệt Anh gây ra chuyện này, Hạ Hàng Nghị sẽ nhân cơ hội đề nghị ly hôn, dứt khoát rũ bỏ rắc rối mang tên Ngũ Nguyệt Anh, hay là để tiếp tục diễn cái vai thâm tình của mình mà âm thầm chịu đựng cái thiệt thòi này, tìm quan hệ để cứu Ngũ Nguyệt Anh ra khỏi tù?
Không ngờ Diệp Thanh còn đang thong thả đi dạo trên đường về cuối đồn vừa suy đoán về con người Hạ Hàng Nghị thì đằng kia Hạ Hàng Nghị đạp xe tới nhà họ Ngũ đã lại vội vã chạy ra từ trong sân, còn hét lớn về phía Diệp Thanh ở cách đó không xa:
"Thanh niên trí thức Diệp, xảy ra chuyện rồi, mẹ vợ tôi không biết tại sao lại ngất xỉu dưới đất, làm phiền cô mau tới giúp xem với!"
Nghe nói có chuyện, Diệp Thanh lập tức không còn tâm trí xem kịch nữa, ngay lập tức lao vào trong sân nhà họ Ngũ.
Sau khi làm bác sĩ, cô đã hình thành thói quen luôn mang theo kim châm bên mình, vì vậy gặp phải tình huống khẩn cấp như thế này, cô có thể trực tiếp ra tay cấp cứu cho bệnh nhân.
Ngũ mẫu nằm bên cạnh giường bất tỉnh nhân sự, nhìn sắc mặt xám như đất kia là biết tình hình không mấy khả quan.
Diệp Thanh tiến lên bắt mạch thăm dò nhịp thở trước, tim đã ngừng đập, hơi thở mỏng manh như sợi tơ, dấu hiệu sinh tồn vô cùng yếu ớt. Cô lập tức không nói hai lời tiến lên x.é to.ạc quần áo trên người bà lão ra, sau đó nhanh ch.óng rút kim châm ra đ.â.m vào mấy huyệt đạo mấu chốt.
Đại phu tới rồi, biết mình lúc này đứng đây cũng chẳng giúp được gì, Hạ Hàng Nghị không ở trong phòng nữa mà đi quanh mấy căn nhà bên cạnh và nhà bếp, cố gắng tìm ra một người nhà họ Ngũ.
