Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 528
Cập nhật lúc: 26/01/2026 16:05
Ngũ Vĩnh Binh càng phản tỉnh càng hối hận, suy cho cùng vẫn là do ông nhìn người không rõ, bị vẻ bề ngoài hiền thục của vợ đ.á.n.h lừa.
Khi còn trẻ ông còn từng tự đắc vì đời này lấy được người vợ hiền, sống một đời viên mãn, đâu biết rằng đằng sau gia đình tưởng chừng hòa thuận êm ấm đó đã sớm chôn vùi những hiểm họa.
Giờ đây vợ chồng náo loạn đến mức này, một đứa con gái ngoan cũng bị nuôi cho hỏng rồi, Ngũ Vĩnh Binh hận không thể quay lại quá khứ, tát tỉnh bản thân thời trẻ chưa trải đời đó.
"Cứ theo lời bà nói đi, bà tách ra ở riêng một mình."
"Nhà cửa, phần nhà đông thuộc về thằng cả, phần nhà tây thuộc về thằng hai, gian nhà chính ở giữa để lại cho bà. Xây một bức tường ở giữa là có thể chia ngôi nhà làm ba được rồi."
"Sau này thằng cả và thằng hai nếu muốn mở rộng thì tự mình xây thêm phòng về hai phía trái phải thôi, dù sao đất nền nhà mình hai bên vẫn còn dư, vị trí xây nhà chắc chắn là đủ."
Ngũ Vĩnh Binh cũng chẳng buồn đôi co với Ngũ mẫu nữa, biết với cái tính của Ngũ mẫu thì vụ ly hôn này hôm nay chắc chắn không thành, nhưng nếu bà đã quyết định phân gia thì cứ thuận theo ý bà mà phân thôi.
Sẵn dịp này tách hai gia đình con trai ra, đừng có sống chung đụng với cái bà vợ già này nữa.
Dù sao trong nhà đã có một đứa con gái bị bà nuôi hỏng rồi, không thể để bà tiếp tục nuôi lệch mấy đứa cháu nội cháu ngoại nữa.
Lúc này Ngũ mẫu lại bắt đầu lờ mờ hối hận. Bà muốn nói vài lời mềm mỏng để Ngũ Vĩnh Binh từ bỏ ý định phân gia nhưng vừa chạm phải đôi mắt lạnh lùng của chồng, bà lại nuốt lời định nói xuống, chỉ đành đứng đực tại chỗ giả bộ như chịu uất ức, tưởng rằng như vậy Ngũ Vĩnh Binh sẽ mềm lòng cho bà một cái bậc thang để xuống.
Ngặt nỗi Ngũ Vĩnh Binh hiện giờ căn bản không thèm để ý đến cái trò này của bà nữa, dứt khoát phân chia xong nhà cửa không nói, thậm chí ngay cả tiền bạc và xoong nồi bát đĩa trong nhà cũng được kiểm kê ra, tất cả tài sản gia đương chia làm ba, hai anh em mỗi người một phần, phần còn lại thuộc về Ngũ mẫu.
Cuối cùng ông còn không quên bồi thêm một câu chí mạng cho Ngũ mẫu:
"Những lời tôi nói về chuyện ly hôn lúc trước vẫn luôn có hiệu lực, lúc nào bà nghĩ thông suốt rồi thì hai ta lên trấn làm thủ tục là được. Lúc đó bà muốn để hai đứa con trai phụng dưỡng hay chuyển tới sống với con gái đều tùy bà, tôi tuyệt đối không can thiệp!"
Người bạn đời chung sống mấy chục năm đột nhiên trở mặt vô tình như vậy, mắt Ngũ mẫu lại đỏ lên, bà chậm rãi cúi đầu xuống không nói thêm lời nào nữa.
Ngũ Vĩnh Binh cũng chẳng màng đến bà, vẫy tay gọi một đứa cháu nội, bảo đứa trẻ vào đồn tìm lão bí thư tới giúp đỡ làm chứng cho việc phân gia này.
Thời buổi này phân gia không phải là chuyện nhỏ, liên quan đến việc phân chia tài sản chung, phân bổ như thế nào đều phải viết rõ ràng trắng đen trên giấy tờ, tránh việc sau khi phân gia lại nảy sinh mâu thuẫn, xảy ra những tranh chấp không hay ho.
Lão bí thư còn chưa tới đâu, Ngũ Thông và Ngũ Mẫn hai anh em đã nhận thấy có gì đó không đúng.
Bởi vì họ phát hiện ra rằng, cha mình nói luyên thuyên đủ thứ chuyện phân gia nhưng tuyệt nhiên không nhắc tới bản thân ông. Hai anh em theo bản năng nhìn về phía Ngũ Vĩnh Binh:
"Vậy còn cha thì sao? Cha định sống với ai?"
Ngũ Vĩnh Binh đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn Ngũ mẫu một cái:
"Tôi chẳng ở với ai cả, tôi ra cái kho ở bãi phơi thóc ở tạm. Dù sao chỗ đó cũng rộng rãi, tôi tùy tiện kiếm mấy tấm ván ghép thành cái giường là ngủ được rồi. Ở bãi phơi thóc có bếp có nồi lớn, cơm nước tôi tự mình làm được. Nếu thực sự bận quá không lo xuể thì tôi sang chỗ cái con bé Diệp Thanh ăn ké!"
Ngũ Thông, Ngũ Mẫn lập tức cuống cuồng.
Phân gia không hề mất mặt, nhưng để cha mình phải ra kho ở bãi phơi thóc ngủ thì chuyện này đúng là trò cười lớn rồi.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, người ngoài không biết nội tình cụ thể, lại tưởng hai anh em họ không dung nạp được người già, thì hai người họ sau này chẳng còn mặt mũi nào đi gặp ai nữa, chỉ riêng nước bọt của dân làng trong đồn thôi cũng đủ dìm c.h.ế.t hai anh em họ rồi!
"Thế sao được? Hai anh em con chẳng lẽ lại thiếu của cha một miếng cơm, thiếu một cái giường ngủ sao? Nhân lúc chưa sang xuân, ngày mai chúng con sẽ xây thêm phòng, chắc chắn sẽ chuẩn bị riêng cho cha một phòng ngủ!"
"Cơm nước cũng không cần lo lắng, cha xem là ăn riêng ở nhà ai trong hai anh em con, hay là luân phiên đều được, tùy theo tâm trạng của cha."
Hai anh em lập tức bày tỏ thái độ.
Chỉ là Ngũ Vĩnh Binh ý đã quyết. Hai đứa con trai hiện giờ đều đã thành gia lập thất, con cái đề huề, vốn dĩ nên tách khỏi cha mẹ để toàn tâm toàn ý xây dựng gia đình nhỏ của mình. Ngũ Vĩnh Binh cũng không thích ở chung với con trai con dâu mà can thiệp lung tung, dễ nảy sinh mâu thuẫn lại còn có thể phải nhìn sắc mặt con dâu, chi bằng chẳng ở với ai cả, một mình muốn ở đâu cũng thoải mái.
Bây giờ vẫn đang là thời kỳ nông nhàn, cái kho đằng kia đang trống cũng chưa cất giữ lương thực, ông ở đó kiếm cái giường đốt cái lò sưởi là ở được. Đợi thời gian nữa thời tiết nóng lên rồi, ông đến cái kho cũng chẳng ở nữa, trực tiếp lên bờ sông Vịt canh chuồng lợn luôn.
Sắp tới trong đồn sẽ triển khai thí điểm trang trại nuôi lợn quy mô nhỏ, quy mô mấy trăm con lợn thịt không thể lơ là sơ suất được. Vạn nhất có thú dữ từ trên núi xuống tấn công, hoặc là bị kẻ trộm nhắm tới, lợi dụng ban đêm không có người mà âm thầm trộm đi mất vài con thì đó đều là tổn thất lớn.
Nếu lúc đó cần người trực đêm ở chuồng lợn thì ông dứt khoát dựng một cái lán nhỏ bên bờ sông Vịt ở luôn cho xong.
Cách phân gia này của Ngũ Vĩnh Binh thực sự là độc nhất vô nhị ở Khán Sơn Đồn, ngay cả lão bí thư tới cũng bị cái cách làm "độc thân vui tính" này của ông làm cho kinh ngạc.
"Thực sự không đổi ý sao? Anh một chút đồ đạc cũng không lấy à?"
Không ngờ đôi vợ chồng nhà họ Ngũ bây giờ lại náo loạn đến mức này, mà hễ phân gia một cái là bắt lão Ngũ phải ra đi tay trắng. Lão bí thư nhìn sang người vợ của Ngũ Vĩnh Binh đang im hơi lặng tiếng bên kia, trong lòng không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Vạn lần không ngờ cái người đàn bà nhà họ Ngũ bình thường không có gì nổi bật này lại có thể tuyệt tình đến thế. Hợp mưu với con gái hãm hại Ngũ Vĩnh Binh, từ chối làm chứng cho Ngũ Vĩnh Binh đã đành, giờ lại còn muốn phân gia ở riêng, thậm chí đến một chút đồ đạc cũng không định để lại cho Ngũ Vĩnh Binh. Đây có còn là vợ chồng cùng nhau dìu dắt đi qua nửa đời người không? Cái này rõ ràng là kẻ thù thì có!
Lão bí thư có thể tưởng tượng được chuyện nhà họ Ngũ phân gia này một khi truyền ra ngoài thì dân làng trong đồn sẽ bàn tán như thế nào rồi. Thực sự là cách làm này của vợ Ngũ Vĩnh Binh chẳng khác gì đem thể diện của Ngũ Vĩnh Binh giẫm đạp dưới chân cả.
