Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 623
Cập nhật lúc: 26/01/2026 17:16
Hiện tại dị năng của Diệp Thanh đang ở mức báo động, cô thực sự bất lực trước việc giúp Cố Vệ Đông thành lập đội khảo sát mới, ở lại cũng chỉ làm vướng chân anh, vì thế cô không kiên trì nữa, khi phía quân đội phái xe tới đón người, cô ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi Xương Cát-Thiện Châu.
Khi bước ra từ gian nhà hầm cũ kỹ của nhà đội trưởng đội sản xuất, Diệp Thanh suýt chút nữa đã đụng thẳng vào một người đàn ông đang hớt ha hớt hải xông vào trong sân.
Diệp Thanh vội vàng né sang một bên, Đội trưởng thấy người đàn ông đó đi vào thì lập tức nhíu c.h.ặ.t lông mày, trong mắt không tự chủ được mà xẹt qua một tia chán ghét, không kìm được mà mắng nhiếc người đàn ông trẻ tuổi kia:
"Cái bộ dạng hớt hơ hớt hải như lửa đốt m.ô.n.g thế kia, anh vội đi đầu t.h.a.i à? Không thấy tôi đang tiếp khách quý ở đây sao?! Có chuyện gì lát nữa hãy nói!"
Bị thôn trưởng mắng xối xả như vậy nhưng người đàn ông kia chẳng thèm để ý đến mặt mũi, bởi vì ánh mắt của anh ta đều đổ dồn vào Diệp Thanh.
Kinh ngạc, sững sờ, căm hận, xúc động cùng những cảm xúc phức tạp khác hiện lên trên khuôn mặt anh ta, anh ta nhìn chằm chằm Diệp Thanh một hồi lâu mà không dám mở miệng gọi tên cô.
Diệp Thanh nhận ra ánh mắt dò xét của đối phương, cũng nhạy bén nhìn về phía người đàn ông này.
Nhưng cũng chỉ giống như nhìn một người lạ, lướt qua một cái rồi thôi, hoàn toàn không dừng lại lâu.
Sau đó cô quay sang nói lời cảm ơn với Đội trưởng đang đứng đó, rồi quay người đi thẳng ra chiếc xe quân sự ngoài sân, dứt khoát nhảy lên ghế phụ.
"Này, Diệp—"
Người đàn ông kia lúc này mới hoàn hồn, lập tức đuổi theo, lo lắng hét lớn về phía người trên xe.
Nhưng anh ta vừa mới mở miệng thì phía Diệp Thanh đã ra hiệu cho tài xế lái xe, cậu tài xế trẻ đạp lút ga, chiếc xe quân sự lập tức lao đi thật xa, để lại cho kẻ đuổi theo phía sau một làn khói bụi và khí thải nồng nặc, khiến người đàn ông kia ho sặc sụa, rốt cuộc ngay cả cái đuôi xe cũng không chạm tới được.
Thực ra ngay giây phút va chạm với người đàn ông đó, Diệp Thanh đã nhận ra rồi, người này không phải ai khác mà chính là gã anh cả ghê tởm của nguyên chủ - Diệp Chí Cao.
Lúc trước cả nhà họ Diệp tính kế Diệp Thanh, bị Diệp Thanh báo thù, đóng gói cả đám tống đi biên cương hỗ trợ xây dựng miền Tây, lúc đó Diệp Thanh đã không hề nghĩ tới việc sẽ còn bất kỳ dính líu gì với nhà họ Diệp nữa.
Vì thế sau này người nhà họ Diệp không biết nghe ngóng tin tức của cô từ đâu mà còn viết thư tới c.h.ử.i bới, Diệp Thanh cũng hoàn toàn phớt lờ, thậm chí cũng không thèm để tâm xem nhà họ Diệp cụ thể được phân bổ tới địa khu nào ở miền Tây.
Nhưng cô quả thực không ngờ lại gặp Diệp Chí Cao trong tình cảnh này.
Nhưng vì Diệp Chí Cao ở đây nên những người khác của nhà họ Diệp chắc chắn cũng ở đây, vùng Xương Cát-Thiện Châu ở rìa sa mạc này đúng là hoang vu nghèo khó thật, vừa hay thích hợp cho cái đám nhà họ Diệp tâm địa bất chính này cải tạo tập thể!
Đối với việc tình cờ gặp Diệp Chí Cao, nội tâm Diệp Thanh không có chút gợn sóng nào.
Cô cũng không định ôn lại chuyện cũ với gia đình này, dẫu có gặp cũng chỉ coi như người lạ, tóm lại nếu không có gì bất ngờ thì cả nhà này ít nhất trong mười mấy hai mươi năm tới đừng hòng mong quay lại Thượng Hải từ vùng Tây Bắc này.
Còn về sau này sẽ ra sao thì cô cũng chẳng sợ, với năng lực hiện tại của mình, cộng thêm mười mấy hai mươi năm tích lũy thâm niên và mạng lưới quan hệ, thực sự đến lúc đó những chuyện nhà họ Diệp này chắc chắn sẽ không còn là rắc rối của cô nữa, dẫu nhà đó có dám tới tìm phiền phức thì cũng tự có người đứng ra giải quyết thay cô, hoàn toàn không tới lượt cô phải bận tâm.
Trở lại bệnh viện quân y Tây Bắc, đương nhiên không tránh khỏi việc bị Đại tá Trương mặt mày đen xì mắng cho một trận ra trò, nhưng da mặt Diệp Thanh dày, ngay từ lúc trộm xe quân sự cô đã chuẩn bị tâm lý bị khiển trách rồi nên lúc này bị mắng một trận cô cũng chẳng thấy hề hấn gì, thậm chí còn hì hì hố hố nịnh nọt Đại tá Trương một hồi lâu, cho đến khi cơn giận của vị đồng chí già này dịu xuống mới thôi.
May mắn là chuyện Cố Vệ Đông phát hiện ra mỏ than lộ thiên trong sa mạc lúc này cũng đã lờ mờ có tin tức truyền tới tai Đại tá Trương, Đại tá Trương cũng không phải người không biết nặng nhẹ, ông biết tin tức này gây chấn động lớn thế nào ở phía trên, nếu chuyện mỏ than thực sự được xác thực thì việc Diệp Thanh vào sa mạc cứu người lần này không phải là lỗ mãng mà là một giai thoại đẹp, phía trên không những không truy cứu mà còn có thể khen thưởng hai người họ.
Lúc này phía trên đều đã hạ lệnh xử lý chuyện này một cách nhẹ nhàng, đừng làm khó hai người trẻ tuổi này, Đại tá Trương cùng lắm chỉ nói vài lời nặng nề thôi chứ thực sự muốn túm lấy người không buông thì chắc chắn là không có chuyện đó.
Dù sao lần này ông cũng thực sự lo sợ đến thót tim suốt mấy ngày trời, cũng phải để cho hai người trẻ tuổi này biết nặng nhẹ, ghi nhớ bài học lần này, nếu không lần này cứ hì hì hố hố cho qua thì lần sau không chừng hai người này lại còn dám tái phạm!
Cũng sau khi trở lại bệnh viện quân y Tây Bắc, Diệp Thanh mới biết công tác cứu hộ sau trận bão cát đã đi vào giai đoạn cuối.
Khoảng thời gian năm ngày, trong tình trạng không ăn không uống, khả năng con người có thể sống sót trong sa mạc là rất thấp.
Trong hai đội khảo sát với hơn ba mươi nhân viên nghiên cứu bị mắc kẹt giữa đại mạc trong trận bão cát lần này, cuối cùng chỉ cứu được hơn hai mươi người thuận lợi trở về, năm sáu người còn lại khả năng sống sót là vô cùng mong manh.
Cậu lái xe trẻ tuổi từng lái xe hộ tống Diệp Thanh rời căn cứ 404 về thành phố lúc trước thì đã được tìm thấy, nhưng so với vị trung úy kia thì vết thương trên người cậu tài xế nghiêm trọng hơn nhiều, nghe nói xương chân bị gãy nát, trên người còn có những nội thương khác, mặc dù đã phẫu thuật thành công nhưng rất có thể sẽ để lại di chứng, tóm lại sau khi dưỡng thương xong, cậu thanh niên này khả năng cao sẽ phải giải ngũ vì thương tật, cuối cùng chỉ có thể trở về quê quán.
Trong lòng Diệp Thanh thấy áy náy, cảm thấy cậu thanh niên này gặp phải t.a.i n.ạ.n như vậy là vì mình, một người lính cấp thấp để lại thương tật trên người sau khi phục viên về quê thì việc có được sắp xếp một công việc đàng hoàng hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn, cả nửa đời sau coi như mất hết chỗ dựa, vậy thì sau này người đó sống sao cũng là cả một vấn đề.
Vì thế sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Diệp Thanh đã đến gặp Đại tá Trương để đưa ra một thỉnh cầu, đợi người lính này dưỡng thương xuất viện xong, nếu tình trạng sức khỏe của anh ta không cho phép tiếp tục phục vụ quân ngũ thì hy vọng đơn vị đừng để anh ta về quê, mà hãy trực tiếp sắp xếp anh ta tới phía Nông trường Thanh Sơn, Diệp Thanh sẽ tìm cách sắp xếp cho cậu thanh niên này một công việc nhàn hạ ở nông trường bộ đội bên đó, đảm bảo cuộc sống nửa đời sau của anh ta không bị ảnh hưởng.
Một yêu cầu như vậy Đại tá Trương chắc chắn không thể từ chối.
Thời đại này, công việc ở thành phố đều là "mỗi củ cải một cái hố" (suất làm việc có hạn), phía quân đội hàng năm cũng vô cùng đau đầu về việc sắp xếp đầu ra cho những người lính phục viên giải ngũ này, hiện tại phía Diệp Thanh chủ động đề nghị giúp đỡ sắp xếp một người thì tất nhiên ông cầu còn không được.
