Thập Niên 70: Quốc Sắc Y Hương [dị Năng, Mạt Thế] - Chương 95
Cập nhật lúc: 26/01/2026 10:08
Diệp Thanh gật đầu.
Đội trưởng Ngũ cũng chẳng hy vọng cô gái mới đến này có thể hiểu được, dù sao đến lúc xuống ruộng sẽ có người dẫn dắt trước, ông cũng không muốn tốn lời giải thích thêm làm gì:
“Thanh niên tri thức xuống đây vốn dĩ đều được sắp xếp ở nhờ nhà các xã viên, nhưng năm nay chính sách thay đổi rồi. Nghe nói mỗi gia đình ở thành phố đều phải bắt buộc sắp xếp một đứa con xuống nông thôn, huyện cũng đã thông báo rồi. Chỉ riêng đợt này phân về thôn chúng ta đã có bảy tám người, đến sang năm có lẽ còn nhiều hơn nữa. Nhiều người xuống như vậy thì nhà xã viên không đủ chỗ ở.”
“Cho nên tôi và mấy cán bộ đại đội đã họp bàn bạc rồi, đợi thu hoạch xong hoa màu ngoài đồng, sẽ gọi trai tráng trong thôn cùng giúp sức xây một điểm thanh niên tri thức chuyên dụng trong thôn.”
“Cháu tạm thời cứ ở lại nhà tôi, ở cùng phòng với con gái tôi, ở tạm một thời gian đi, đợi điểm thanh niên tri thức xây xong rồi sẽ sắp xếp thống nhất, cháu thấy được không?”
Diệp Thanh đâu dám nói không được chứ? Đến đây rồi thì "rồng mạnh không ép được địa đầu xà", người ta là đại đội trưởng, đương nhiên ông sắp xếp thế nào thì cô tuân theo thế nấy. Vừa mới đến đã kén cá chọn canh, không hài lòng cái này cái nọ thì chẳng phải đang đợi người ta dạy dỗ sao?
Hơn nữa Diệp Thanh vừa vào thôn đã nhìn ra được.
Trong thôn này, nhà những người khác vẫn còn là nhà gạch đất mái tranh, chỉ có nhà đại đội trưởng là nhà gạch xanh lợp ngói. Ngũ Vĩnh Binh sắp xếp cho cô ở lại nhà mình, rõ ràng là nể mặt Chính ủy Hách nên mới phá lệ ưu tiên cho cô, nếu không ông cứ xem các thanh niên tri thức khác có được đãi ngộ này không.
Diệp Thanh vội vàng cảm ơn Đội trưởng Ngũ và Chính ủy Hách.
Chính ủy Hách thấy việc bên Diệp Thanh đã được sắp xếp xong, về coi như có thể giao sai được rồi, nên anh ta cũng không nói gì thêm, tùy tiện hàn huyên với thôn trưởng vài câu rồi lái xe đi về phía nhà họ Cố.
Ngũ Vĩnh Binh lúc này mới dẫn Diệp Thanh đi tìm con gái mình là Ngũ Nguyệt Anh, để Ngũ Nguyệt Anh đưa Diệp Thanh vào phòng cô ta để ổn định chỗ ở.
Ngũ Nguyệt Anh vừa nghe bố mình nói Diệp Thanh phải ở tạm nhà mình một thời gian là đã nhíu mày, vô thức định từ chối.
Nhưng giây sau cô ta lại như nhớ ra điều gì đó, tròng mắt chuyển động, cười với Diệp Thanh một cách hòa nhã:
“Vậy cô đi theo tôi đi, phòng của tôi ở phía sau. Tôi tên là Ngũ Nguyệt Anh, còn cô?”
“Diệp Thanh.”
Với phương châm mới đến thì cố gắng nghe nhiều nói ít, Diệp Thanh vừa đi theo Ngũ Nguyệt Anh vừa âm thầm quan sát xung quanh cái sân này.
Ngũ Nguyệt Anh dường như rất hứng thú với Diệp Thanh, suốt dọc đường cứ truy vấn không thôi, giống như đang tra hộ khẩu vậy:
“Cô trông nhỏ quá đi, cô bao nhiêu tuổi rồi? Cô là người ở đâu thế, sao lại đến chỗ chúng tôi cắm đội? Cái anh lính vừa nãy là gì của cô mà lại lái xe đưa cô đến đây? Nhà cô làm trong quân đội à? Vậy cô có quen Cố Vệ Đông không?”
Diệp Thanh chỉ thấy mệt mỏi, cô gái này líu lo nhiều lời quá, một chuỗi câu hỏi này làm Diệp Thanh đau cả đầu.
Cô thở dài một tiếng, nghiêm túc nhìn Ngũ Nguyệt Anh:
“Tôi mười sáu tuổi, nhà đông con nên bắt buộc phải có người xuống nông thôn cắm đội, nên tôi đăng ký thôi. Giấy chứng nhận xuống nông thôn bên Ủy ban Cách mạng cấp cho tôi là đến thôn Kháo Sơn, chắc là sắp xếp ngẫu nhiên thôi chứ không có tại sao cả. Còn những chuyện đằng sau cô hỏi, tôi xin miễn trả lời.”
Nói xong, Diệp Thanh chỉ vào căn phòng mà Ngũ Nguyệt Anh vừa dẫn cô vào:
“Đây là giường lò cô ngủ à? Tối tôi cũng ngủ ở đây?”
Ngũ Nguyệt Anh không ngờ mình lại bị khí trường của một con bé vắt mũi chưa sạch áp chế, trong mắt không khỏi xẹt qua một tia bực bội phẫn nộ.
Nhưng trước khi điều tra rõ lai lịch của cô nàng tri thức xuất hiện một cách khó hiểu này, cô ta còn phải kìm nén cảm xúc, tiếp tục đóng vai người chị tốt bụng:
“Đúng vậy, cái đó là giường lò của tôi, chúng ta có thể mỗi người ngủ một nửa, cô muốn ngủ bên nào cũng được.”
“Bây giờ vẫn chưa đến lúc đốt giường lò, đợi đến cuối tháng mười giường lò được đốt lên rồi, chúng ta sẽ nằm cạnh nhau ở đầu giường, như thế sẽ ấm hơn.”
Diệp Thanh gật đầu một cách hờ hững.
Đại đội trưởng đã nói rồi, trong thôn sẽ xây điểm thanh niên tri thức, đợi đến lúc đốt giường lò thì chắc cô đã có thể dọn ra ngoài rồi.
Và cô cũng không có ý định ở chung với các thanh niên tri thức, thời gian này cô sẽ tìm hiểu kỹ lai lịch cái thôn này trước, tìm cơ hội xem có nhà nào để cô có thể dọn ra ở riêng được không.
Nếu thực sự không được cô có thể đi bàn bạc với thôn trưởng, lúc xây điểm thanh niên tri thức thì xây thêm cho cô một căn phòng riêng, chi phí xây dựng cô có thể tự bỏ ra.
Diệp Thanh âm thầm tính toán chuyện này trong lòng, không để ý thấy Ngũ Nguyệt Anh bên kia đang lục lọi hành lý của cô.
Đến khi cô định thần lại thì hai cái bao tải cô mang theo đã bị Ngũ Nguyệt Anh tháo ra rồi.
Sắc mặt Diệp Thanh lập tức sa sầm xuống, cô giật lấy túi hành lý của mình:
“Cô làm cái gì vậy?”
Ngũ Nguyệt Anh bĩu môi, vẻ mặt đầy lý lẽ nói:
“Tôi giúp cô dọn dẹp mà, cô ngồi xe lâu như vậy mới đến chắc là mệt rồi, cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi có thể giúp cô xếp chăn gối và quần áo ra.”
Diệp Thanh vô cảm từ chối:
“Không cần, tôi tự dọn được.”
Mặc dù đây mới là lần đầu gặp Ngũ Nguyệt Anh này, nhưng không biết tại sao cô cứ cảm thấy cô gái này kỳ lạ, mặc dù không nói rõ được là sai ở đâu nhưng có một cảm giác mâu thuẫn rất lạ lùng.
Chính vì trực giác này mà Diệp Thanh vô thức không muốn đến quá gần cô gái này, đối với việc đối phương tự tiện chạm vào đồ dùng cá nhân của mình như vậy cô lại càng thêm cảnh giác và kháng cự.
Không chạm được vào hành lý của Diệp Thanh thì không cách nào phán đoán được bối cảnh thân phận của cô gái này, mục đích không đạt được khiến Ngũ Nguyệt Anh có chút thất vọng.
Nhưng cô ta cũng không vội vàng, dù sao cái cô mới đến này cũng ở cùng cô ta, cô ta có khối cơ hội để ra tay, việc dò hỏi lai lịch người này cũng không khó.
Thế là Ngũ Nguyệt Anh cũng chẳng buồn dây dưa với Diệp Thanh nữa, tùy tiện nói một câu mình còn có việc rồi đi ra ngoài.
Người vừa đi khỏi, Diệp Thanh mới thở phào nhẹ nhõm.
Cái cô Ngũ Nguyệt Anh này xem ra là hạng người không biết giữ kẽ, điều này mang lại cảm giác rất tệ cho Diệp Thanh, ý định dọn ra ở riêng của cô càng trở nên cấp thiết và mãnh liệt hơn.
Nhưng mới chân ướt chân ráo đến đây, cô cũng hiểu chuyện này chỉ có thể tính toán từ từ chứ không thể vội vàng được.
Xem ra việc cấp bách hiện nay là phải tìm cách sắm một cái rương, khóa hết hành lý mang theo lại, tránh để đồ đạc của mình bị ai đó cuỗm mất lúc nào không hay.
