Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 10
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:02
Kết hôn với Ngụy Chiêu Chiêu, đối với Quý Hựu cho đến thời điểm hiện tại của đời người, là chuyện khiến anh tức giận và hối hận nhất, chỉ xếp sau việc để chị gái lên núi tìm thức ăn.
Anh nói xong định đi, Quý Nhu trong lúc cấp bách đã hét lên: "Chiêu Chiêu đã cứu mạng chị!"
Cơ thể Quý Hựu chấn động. Anh đứng sững tại chỗ, quay đầu lại nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay chị gái: "Chuyện từ bao giờ? Chị có bị thương không?"
Trong mắt anh chỉ có Quý Nhu, dường như hoàn toàn không nghe thấy người còn lại trong câu nói đó.
Mắt Quý Nhu đỏ hoe, cô vội vàng lắc đầu, giọng khàn khàn: "Không bị thương. Lần đó chị, tối đó chị muốn ra đồng xem thử, không ngờ gặp phải một gã đàn ông, hắn, hắn..."
Sao Quý Hựu lại không nghe ra đây là chuyện gì? Chị gái anh ngoài bị thọt chân, nhan sắc cũng thuộc hàng nhất nhì trong thôn. Việc bị dòm ngó cũng không phải chuyện hiếm. Nhưng thật sự có kẻ to gan đến vậy sao?
Anh nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt sâu thẳm hệt quỷ mị: "Là kẻ nào?"
Quý Nhu nhìn bộ dạng của Quý Hựu mà đ.â.m hoảng. Cô túm c.h.ặ.t lấy tay anh, run rẩy nói: "Chị cũng không nhìn rõ là ai, tối quá! Nhưng em yên tâm, chị không bị thiệt thòi gì đâu. Là Chiêu Chiêu đi ngang qua cứu chị, hét to mấy tiếng làm gã đó hoảng sợ bỏ chạy. Rồi cõng chị từng bước từng bước từ ngoài đồng về. Sau đó gã kia biết chỉ có hai đứa con gái nên quay lại. Chị bảo Chiêu Chiêu bỏ chị xuống, Chiêu Chiêu cũng nhất quyết không chịu, là em ấy cõng chị chạy thục mạng một mạch chị mới không bị hại đấy! Nếu không nhờ Chiêu Chiêu, chị, chị có lẽ đã..."
Quý Nhu đã khóc đến tèm lem mặt mày, không dám nói tiếp nữa. Mẹ Quý ngồi sau cũng rưng rưng nước mắt, Cha Quý thì hút t.h.u.ố.c hết điếu này đến điếu khác.
Quý Hựu vừa giận vừa xót. Trầm mặc hồi lâu, anh nhắm mắt lại: "Sao không nói cho con biết? Vậy nên là Ngụy Chiêu Chiêu đã cứu chị."
"Đúng vậy, hôm đó sau khi bọn chị về, ngày hôm sau liền nghe nói Chiêu Chiêu bị sốt cao, ốm liệt giường. Phải lên thành phố chữa bệnh mất một thời gian. Về sau có lẽ vì ốm lâu quá, nên tính tình cũng thay đổi chút ít."
Chuyện từ hôn cũng là sau đợt đó. Nhà họ Quý vốn đã cảm thấy áy náy với Ngụy Chiêu Chiêu, nên cũng nhanh ch.óng đồng ý.
Vì vậy lần này liên quan đến thanh danh của Ngụy Chiêu Chiêu, nhà họ Quý dù trong lòng có chút e ngại nhưng cũng không hề chần chừ.
Quý Hựu nhìn Quý Nhu thật lâu: "Thật sự không nhìn rõ mặt?"
Quý Nhu nghiến răng nghiến lợi, trong mắt toàn là căm hận: "Nếu nhìn rõ thì chị đã báo công an từ lâu rồi!"
Thực ra cô còn một điểm rất biết ơn Ngụy Chiêu Chiêu, đó là sau khi chuyện này xảy ra, Ngụy Chiêu Chiêu tuyệt đối không hé răng ra ngoài lấy một lời.
Quý Hựu nhàn nhạt "ừ" một tiếng: "Con hiểu rồi."
Anh chưa từng nghĩ Ngụy Chiêu Chiêu lại làm chuyện như vậy. Ân tình thì là thật, nhưng những gì Ngụy Chiêu Chiêu từng làm với anh cũng không phải giả. Hai người cũng đã đạt được thỏa thuận, cùng lắm thì Quý Hựu sẽ quan tâm chăm sóc Ngụy Chiêu Chiêu nhiều hơn chút.
Còn những cái khác, không làm được thì chính là không làm được.
Khi Ngụy Chiêu Chiêu tỉnh dậy thì trời đã sáng bạch. Cô vươn vai, theo thói quen định quơ tay lấy điện thoại, nhưng bên gối trống trơn.
Mở mắt ra, nhìn thấy khung cảnh quen thuộc, cô buồn bã thở dài một tiếng.
Hóa ra không phải là mơ thật.
