Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 101
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:14
Khương Ân Minh dùng ánh mắt khác lạ nhìn Quý Hựu. Quý Hựu lập tức phóng một ánh mắt lạnh lẽo sang, ánh mắt hai người chạm nhau, sự thù địch trong mắt Quý Hựu khiến Khương Ân Minh có chút nghi hoặc nhạt nhòa.
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn hai người đứng bất động thì hơi căng thẳng: "Sao, sao vậy?"
Hai người đàn ông đều mặc quân trang, vóc dáng cao lớn, một người khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo, một người tuấn tú sáng sủa. Trong tay lại cực kỳ không hợp hoàn cảnh khi người trước xách một cái giỏ, người sau bưng một cái chậu, mà trong chậu lại là đống lòng heo bốc mùi...
Trông cứ buồn cười làm sao.
Ngụy Chiêu Chiêu thật sự hơi nhịn không nổi, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhưng đôi mắt cong cong chẳng thể giấu nổi sự giễu cợt trong lòng dành cho hai người này.
Quý Hựu giục: "Nhanh lên."
Khương Ân Minh cũng bật cười theo Ngụy Chiêu Chiêu, nhưng động tác trên tay quả thực đã nhanh hơn một chút.
Cái giỏ cứ thế được Quý Hựu xách trong tay, anh liếc mắt nhàn nhạt nói với Ngụy Chiêu Chiêu: "Đi thôi."
Ngụy Chiêu Chiêu ngoan ngoãn gật đầu, vừa định đi theo Quý Hựu ra ngoài thì Khương Ân Minh bỗng nhiên gọi giật cô lại: "À này, đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu!"
Quý Hựu chậc một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ mất kiên nhẫn làm Ngụy Chiêu Chiêu nhìn thấy mà run rẩy trong lòng.
Cô vội vàng quay đầu lại, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng tía lia một tràng: "Sao thế đồng chí Khương Ân..."
"Minh!"
Cuối cùng cũng nhớ ra chữ cuối cùng, Ngụy Chiêu Chiêu không khỏi có chút kích động.
Hết lần này tới lần khác quên mất tên người ta thì ra thể thống gì cơ chứ...
Sắc mặt Quý Hựu đã tốt hơn một chút.
Xem ra cô chẳng để tâm chút nào đến cái tên Khương Ân Minh này, rất tốt.
Quý Hựu bỗng nhiên có chút tha thứ cho chuyện Ngụy Chiêu Chiêu cố tình ngã xuống nước.
Khương Ân Minh thực sự bị sự đáng yêu của Ngụy Chiêu Chiêu làm cho xao xuyến. Cô nhóc này, hễ là thứ mình quan tâm thì nắm rõ mồn một, còn thứ không quan tâm thì lại ngốc nghếch lơ mơ y như một quả trứng ngốc.
Anh ta không những không thấy phật ý, mà ngược lại sâu thẳm trong lòng còn dấy lên một niềm vui sướng kỳ lạ.
Trước đây người khác chỉ cần biết anh ta là con trai Thủ trưởng Khương là tự khắc trở nên vô cùng ân cần nịnh bợ.
Một cô gái trong mắt chỉ có lòng heo, thậm chí ngay cả tên anh ta cũng chẳng thèm nhớ, đây là lần đầu tiên anh ta gặp.
Nhưng anh ta không quên điều mình muốn nói, giọng điệu hạ xuống dịu dàng: "Xin lỗi đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu, ban nãy tôi đối với em gái tôi..."
Hai chữ duy trì bênh vực Khương Ân Minh tự thấy ngượng chẳng dám nói ra, trên mặt anh ta giờ chẳng còn chút dũng khí nào như lúc gọi người, thoắt cái đã chuyển thành vẻ xấu hổ.
Ngụy Chiêu Chiêu rất thấu tình đạt lý nói: "Không sao đâu, tôi hiểu anh mà, nếu đó là em gái tôi thì tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy thôi."
Nửa câu đầu là sự thật, nửa câu sau chuẩn xác là lời an ủi.
Nhà cô ruột có hai đứa con, ngược lại là tổ hợp chị gái và em trai.
Hồi nhỏ cô không nhìn thấu hoàn cảnh thực sự của mình, cứ coi người chị họ duy nhất chịu mỉm cười với mình như chị ruột. Mỗi lần bị em họ gây khó dễ, cô đều tranh cãi một trận, có lúc tức quá đi tìm chị họ phân xử, nhưng lần nào nghe xong chị họ cũng bênh chằm chặp thằng em.
Ngụy Chiêu Chiêu khi ấy còn thật sự nghi ngờ hay là do mình sai, mãi sau này lớn lên mới dần dần ngộ ra được đạo lý ấy.
