Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 119
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:17
Nhìn chiếc xe ngày một tiến lại gần, khóe miệng Thím Vương càng lúc càng ngoác ra rộng hơn.
Nói đến là đến liền. Bà ta thừa biết một vị quan lớn như Thủ trưởng Khương làm sao có thể nuốt trôi cục tức này, Khương Nguyệt dẫu sao cũng là con gái ruột của ông! Hơn nữa chuyện này còn làm ầm ĩ lớn như vậy, không tới cảnh cáo Ngụy Chiêu Chiêu một phen thì sao mà qua chuyện cho được?
Ngồi trong xe, Khương Ân Minh nhìn đám phụ nữ bất chấp gió rét đứng đông nghịt trong sân nhòm ngó về phía mình, nhịn không được lẩm bẩm: "Đại viện này lắm đàn bà thật đấy."
Thủ trưởng Khương liếc mắt một cái, thừa biết đây toàn là đám người hóng hớt. Gừng càng già càng cay, dù sao ông cũng từng bước một leo lên được vị trí Thủ trưởng. Vừa thấy xe đi vào đã loáng thoáng nghe thấy tên Ngụy Chiêu Chiêu, Thủ trưởng Khương nhanh ch.óng liên tưởng ngay đến vụ việc hồi sáng.
Xem ra sức ảnh hưởng cũng không nhỏ.
Ông thầm thở dài, nghĩ bụng con gái mình rốt cuộc vô lý quá đáng đến nhường nào mà lại làm ầm ĩ đến mức này. Xem ra lần xin lỗi này phải thận trọng và nghiêm túc một chút, nếu không thì danh tiếng của con gái coi như thối hoắc mất.
Khương Ân Minh bước xuống xe trước. Cặp chân dài vừa sải bước xuống đã thu hút ánh nhìn của không ít bà thím trong đại viện.
"Đó chẳng phải là cậu con trai đi lính ở thành phố Hải mới về của Thủ trưởng Khương sao?"
"Chà, đúng thật này. Trông chững chạc lên bao nhiêu. Tôi nhớ ngày trước cậu ấy nhìn còn túm tụm như con gái cơ."
Khương Ân Minh nghe thấy cũng chẳng để bụng, cười để lộ hai chiếc răng khểnh trắng tinh: "Cháu chào các thím ạ!"
Khương Ân Minh vốn đã có vẻ ngoài khôi ngô tuấn tú, giờ lại thêm thân hình vai rộng eo thon, sự tương phản ấy khiến mấy bà thím trong đại viện cứ gọi là nhìn đến ngẩn ngơ.
Lớn tuổi rồi lại thích ngắm mấy cậu trai trẻ. Dạng người nghiêm nghị, ngũ quan góc cạnh sâu thẳm như Quý Hựu thì thấy nhiều rồi, thỉnh thoảng đổi món thanh đạm một tí lại thấy mới mẻ.
Mọi người xúm lại chào hỏi ríu rít, ngay cả việc chào Thủ trưởng Khương cũng chỉ là tiện thể.
Thím Béo cũng muốn sán lại. Bà định bụng phải nói đỡ cho con bé Ngụy Chiêu Chiêu vài câu mới được, nếu không, con bé nhát gan như thế gặp nhân vật lớn như Thủ trưởng Khương chắc sợ vỡ mật mất, chưa kể ông ấy có khi còn tới để hạch tội nữa.
Nhưng bà còn chưa kịp nhấc chân, Tiểu Đinh bỗng lén lút tiến tới kéo nhẹ Thím Béo: "Thím ơi, cứ xem tình hình đã. Cháu thấy chưa chắc họ đến kiếm chuyện đâu."
Sáng nay cô đã tận mắt chứng kiến, lúc Khương Nguyệt định giở trò ăn vạ thì bị chính anh trai Khương Ân Minh ngăn lại, cuối cùng người đích thân xin lỗi cũng là Khương Ân Minh. Cậu ta làm được vậy, ít nhất chứng tỏ nhân phẩm không tệ.
Thế thì đi cùng Thủ trưởng Khương tới tận cửa cũng chưa chắc đã là để làm khó Ngụy Chiêu Chiêu.
Thím Béo không thân với Tiểu Đinh, nhưng lúc nãy bà cũng thấy Tiểu Đinh chủ động đứng ra nói đỡ cho Ngụy Chiêu Chiêu. Dù trong lòng vẫn sốt ruột, bà bán tín bán nghi hỏi lại: "Thật hả? Cô chắc chắn không?"
Tiểu Đinh gật đầu: "Chắc ạ."
Chẳng hiểu sao Thím Béo lại tin lời Tiểu Đinh. Đây có lẽ là lần đầu bà nói chuyện với cô nàng, cũng là lần đầu bà nhận ra cô gái trông mảnh mai, yểu điệu này lại có sự kiên định của riêng mình, bất giác khiến người ta cảm thấy đáng tin cậy.
