Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 130
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:18
Nhưng nếu hỏi đã ăn đủ chưa? Thủ trưởng Khương cảm thấy vẫn chưa, dù có no căng bụng thì lần sau vẫn muốn ăn tiếp!
Lời cảm thán cứ thế tuôn ra: "Tay nghề của đồng chí Chiêu Chiêu đúng là tuyệt hảo. Lần này về chắc mấy ngày tới bác vẫn phải tòm thèm mãi đây!"
Ngụy Chiêu Chiêu bẽn lẽn cười: "Thủ trưởng đừng lo, biết đâu bác lại sớm có cơ hội đấy ạ."
Chẳng phải cô sắp vào làm ở nhà ăn rồi sao? Thế chẳng phải là ông sắp được ăn rồi còn gì?
Nhưng cô cũng không tiện nói toẹt ra, lỡ người ta đường đường là Thủ trưởng lại không ăn ở nhà ăn thì chẳng phải cô tự mình đa tình sao?
Mắt Thủ trưởng Khương sáng rực lên, tưởng Ngụy Chiêu Chiêu muốn mời ông dùng bữa. Ông khen ngợi Ngụy Chiêu Chiêu thêm vài câu rồi mới cùng Khương Ân Minh rời đi.
Khương Ân Minh rũ mắt nhìn Ngụy Chiêu Chiêu, ngón tay trong túi quần bóp mạnh chiếc cúc áo, cuối cùng vẫn không lấy ra. Anh ta mỉm cười với cô, rồi quay người bước đi.
Tiếng xe Jeep xa dần, Ngụy Chiêu Chiêu và Quý Hựu mới quay vào nhà.
"Để anh dọn dẹp cho, em đi tắm rửa đi." Quý Hựu bắt đầu thu dọn bãi chiến trường.
Anh cũng nắm rõ quy luật rồi, cô nàng này ngày nào cũng phải tắm rửa. May mà mỗi hộ trong đại viện đều đã có đường ống nước máy, chỉ cần đun lên là tắm được.
Còn về củi lửa, định mức mỗi tháng trước đây Quý Hựu dùng chẳng bao giờ hết, cộng thêm định mức hiện tại, tích cóp lại chắc chắn đủ để Ngụy Chiêu Chiêu tắm thoải mái đến tận khi nhà tắm công cộng mở cửa vào mùa xuân.
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn qua, không khỏi phì cười. Bữa cơm này phải nói là ăn sạch bong không còn một hột. Bát của Thủ trưởng Khương và Khương Ân Minh nhẵn thín, đến một cọng hành lá cũng chẳng còn thừa lại.
Chắc việc dọn dẹp cũng chẳng có gì phiền phức. Cô thè lưỡi: "Vậy em cảm ơn nhé!"
Hôm nay Ngụy Chiêu Chiêu thực sự mệt rồi. Cô nhanh ch.óng thu dọn quần áo, tắm rửa xong xuôi liền vội vàng muốn về phòng ngủ.
Vừa định đẩy cửa, cô đã thấy lọ mật ong đặt ngay trước cửa phòng mình.
Liếc nhìn về phía phòng Quý Hựu, Ngụy Chiêu Chiêu mím môi mỉm cười, nhặt lọ mật ong lên mang vào nhà.
Người đó nghĩ đồ này tặng cô nên cố ý mang đến tận phòng để cô ăn một mình sao? Ngụy Chiêu Chiêu cảm thấy đôi khi nguyên tắc trong lòng Quý Hựu cẩn thận đến mức hơi thái quá.
Nhưng cô cũng có đầy cách để khiến Quý Hựu phải nếm thử nó.
Lúc bỏ quần áo bẩn ra, từ trong túi quần bỗng rơi ra một cái túi vải nhỏ. Ngụy Chiêu Chiêu ngồi xổm xuống nhặt lên, mở ra xem thử, cô vừa cảm động vừa buồn cười.
Mẹ Ngụy vì nhét tiền cho cô mà có thể nói là không từ thủ đoạn nào. Trong cái túi này cộng dồn lại phải đến mười đồng. Nghe thì không nhiều, nhưng ở cái thời đại mà trứng gà chỉ có ba xu một quả, số tiền này đủ để Ngụy Chiêu Chiêu bồi bổ cả tháng trời.
Cô c.ắ.n môi, nước mắt cứ thế trào ra. Cô tự nhủ sau này nhất định sẽ hiếu thuận với Cha Ngụy Mẹ Ngụy như chính cha mẹ đẻ của mình.
Nhưng nghĩ đến đây, cô lại sực nhớ tới bức điện tín mình gửi về hôm mới tới. Hình như cô chưa nhận được thư hồi âm thì phải?
Trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu có chút lo lắng, định bụng ngày mai sẽ gửi thêm một bức điện nữa về nhà.
Tắm xong, trút bỏ được mệt mỏi, Ngụy Chiêu Chiêu không đi ngủ ngay. Cô ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, tay cầm bản vẽ và số đo của Quý Hựu, dùng b.út chì vẽ những đường cắt trên mảnh vải màu xanh lam tuyệt đẹp.
