Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 140
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:20
Quý Hựu bắt đầu hoảng.
Bước chân anh vội vã hẳn lên, lại kiểm tra một vòng quanh khu sân bên mình. Sau khi chắc chắn không có ai, anh đặt đồ trên tay xuống, định bụng ra ngoài tìm người.
Nhưng khi đi ngang qua căn phòng chứa đồ lặt vặt, xui khiến thế nào, anh lại dừng bước.
Có ở trong này không nhỉ?
Quý Hựu gõ cửa, bên trong vẫn im lìm không một tiếng đáp.
Anh thu ánh mắt lại. Nhưng Quý Hựu vốn là quân nhân, làm việc luôn cẩn trọng. Vốn định vội vàng ra ngoài, nhưng anh vẫn nghĩ nên vào ngó nhanh một cái xem sao.
Cửa vốn dĩ không có then cài. Quý Hựu đẩy mạnh một cái đã mở bung ra, ánh trăng ngợp trời như dòng suối rưới xuống, đ.á.n.h thức người trong mộng.
Quý Hựu hồi sáng đã lĩnh hội được việc Ngụy Chiêu Chiêu ngủ say cỡ nào rồi. Anh làm ầm ĩ một trận lớn như thế cô mới tỉnh cơ mà.
Bây giờ lại nữa sao?
Có điều, anh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều đến thế, thậm chí chẳng còn sức mà điều khiển cơ thể mình nữa.
Vẫn biết Ngụy Chiêu Chiêu đẹp, bản thân Quý Hựu trông cũng rất điển trai, chỉ là anh vốn chẳng bận tâm mấy tới bề ngoài.
Nhưng cảnh tượng câu hồn đoạt phách thế này, đây là lần đầu tiên Quý Hựu chứng kiến.
Đầu Ngụy Chiêu Chiêu tựa vào thành gỗ, mắt hé mở một nửa, ánh nhìn m.ô.n.g lung, dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh giấc.
Mái tóc đen nhánh dày dặn của cô như rong biển xõa tung dưới làn nước. Nước da trắng ngần ánh hồng dưới ánh trăng lạnh lẽo, hắt hiu trông đẹp tựa như chiếc bình hoa sứ ngọc mà anh từng thấy ở nhà một vị lãnh đạo hồi xưa, nhẵn bóng không chút tì vết, tưởng chừng chỉ chạm nhẹ là vỡ.
Lông mi Quý Hựu khẽ run rẩy. Dường như có một bản năng nguyên thủy tựa thú hoang vừa phá vỡ lớp vỏ bọc nào đó trong anh vậy.
Rục rịch chực động.
Ngụy Chiêu Chiêu vẫn đang trong trạng thái mơ màng. Cơ thể thoải mái đến độ cô còn chẳng ý thức được mình đang ngâm mình. Trong phòng vốn đã ấm áp nhờ có bếp lò, nước nóng cô châm cũng đủ. Khoảng thời gian trôi qua tuy không dài, nhưng một Ngụy Chiêu Chiêu kiệt sức tột độ đã chìm vào giấc ngủ say như c.h.ế.t từ lúc nào chẳng hay.
Người mới ngủ một giấc tỉnh dậy đầu óc cũng hay mụ mị, trong đầu chỉ luẩn quẩn hai câu hỏi: "Tôi là ai?": "Tôi đang ở đâu?".
Tuy nhiên, quên thì quên thật đấy, nhưng Ngụy Chiêu Chiêu vẫn chưa quên việc mình có chuyện cần tìm Quý Hựu.
Cho đến khi nhìn thấy hai mắt Ngụy Chiêu Chiêu dần trợn tròn, Quý Hựu mới ý thức được hành động của mình lỗ mãng và vô sỉ đến mức nào. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác xấu hổ và áy náy vô cớ. Anh vội vàng cúi gằm mặt xuống, hấp tấp vứt lại một tiếng xin lỗi rồi định quay người bước ra.
Ngờ đâu hành động này lại kích thích thẳng vào tinh thần của Ngụy Chiêu Chiêu khiến cô tỉnh táo hoàn toàn. Sau tiếng nước rào rào, dưới ánh mắt luống cuống và hoảng loạn của Quý Hựu, Ngụy Chiêu Chiêu chống tay vào thành bồn gỗ đứng phắt dậy:
"Quý Hựu! Anh đợi đã! Em có chuyện muốn bàn với anh!"
Dưới ánh trăng vằng vặc, thân hình tuyệt mỹ của người phụ nữ cũng trắng ngần tinh khôi như vậy. Mặc dù hồi Ngụy Chiêu Chiêu rơi xuống nước, Quý Hựu đã vô tình cảm nhận được sự đẫy đà căng mọng của cô, nhưng khi hai trái đào mật ướt át ngọt ngào ấy cứ thế lồ lộ phơi bày trước mắt, Quý Hựu suýt chút nữa không kìm nén được bản thân, bàn chân khẽ nhấc lên.
