Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 147
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:21
Trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn bọc kín sau lớp khẩu trang chỉ lộ ra đôi mắt xinh đẹp rạng rỡ, Trần Cường vội vàng toét miệng cười: "Chào đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu, thật tình cờ..."
Lời này nói ra tự bản thân anh ta cũng thấy chột dạ, nhưng da anh ta đen sì, có đỏ mặt cũng chẳng ai nhìn ra.
Ngụy Chiêu Chiêu hoàn toàn không biết việc kinh doanh của thực đường trước đây ra sao, chỉ nghe mấy thím bảo hôm qua bán chạy lắm. Nhưng cụ thể là tốt tới mức nào thì Ngụy Chiêu Chiêu không có sự so sánh nên không cảm nhận được.
Lại thêm cô chỉ lo vùi đầu làm việc, mùa đông trên kính phủ một lớp sương mù trắng xóa nên tình hình bên ngoài cũng không nhìn rõ.
Bởi vậy nên cô cũng chẳng để bụng lời nói của Trần Cường. Tuy Ngụy Chiêu Chiêu chưa từng cố tình gây khó dễ cho thím Vương, nhưng không có nghĩa là trong lòng cô không còn vướng mắc chuyện của bà ta nữa.
Thế nên cô cũng không định kết thân với Trần Cường, chỉ lướt nhìn anh ta một cái, gật đầu rồi ba chân bốn cẳng lấy xong phần ăn cho Trần Cường, thu tiền và tem phiếu ngay ngắn.
Trần Cường vốn còn định nói thêm dăm ba câu, nhưng cô gái nhỏ đã cất tiếng gọi người tiếp theo mất rồi. Anh ta cũng không tiện đứng ỳ ở đó quá lâu, đành cầm bữa sáng thừa thãi của mình ỉu xìu đi về.
Nhưng trong mắt mọi người, thế này là quá đáng giá rồi! Tuy tiêu tốn gấp đôi tiền so với bình thường, nhưng ít ra cũng đổi được một ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sùng bái của cô gái nhỏ!
Thế là những người xếp hàng phía sau càng lúc gọi món càng khoa trương. Ban đầu Ngụy Chiêu Chiêu còn có thời gian để kinh ngạc, tới khúc sau cô chẳng thèm ngẩng đầu lên nữa, chỉ cắm cúi lấy đồ ăn.
Cứ vậy, chút khó chịu trong lòng Trần Cường rất nhanh đã tan biến, dẫu sao anh ta tiêu tiền cũng mua được một ánh nhìn kinh ngạc cơ mà!
"Tôi lấy một màn thầu, một bát cháo."
Mọi người đều gọi dăm cái màn thầu, mấy củ khoai lang, bắp ngô, tới lượt người này gọi món, Ngụy Chiêu Chiêu khó tránh khỏi sửng sốt, ngước lên nhìn thêm lần nữa.
Khương Ân Minh lập tức cong khóe miệng, cười nói: "Thảo nào hôm trước cô bảo vẫn còn cơ hội nếm thử tay nghề của cô, hóa ra là cô tới thực đường làm việc."
Lúc này Ngụy Chiêu Chiêu gặp Khương Ân Minh đã không còn dè dặt như trước, cô gật đầu, nói khẽ: "Nhưng hiện tại tôi vẫn chưa chính thức được đứng bếp phụ trách xuất món, chưa được ăn đâu."
"Thế bao giờ mới được ăn?" Bàn tay đút trong túi áo của Khương Ân Minh trong vô thức lại sờ sờ vào chiếc cúc áo kia.
Ngụy Chiêu Chiêu đưa khay thức ăn qua: "Tôi cũng không biết nữa, còn phải học hỏi đàng hoàng đã. Anh ăn ít thế này có đủ no không?"
Chính vì cái nết ăn khỏe như vũ bão của Khương Ân Minh hôm tới nhà ăn cơm mà Ngụy Chiêu Chiêu nhớ rất rõ, nên cô mới thuận miệng hỏi thăm một câu. Thực ra trong lòng cô đang có chuyện muốn nhờ Khương Ân Minh giúp đỡ.
Giữa việc chọn móc trả chiếc cúc áo cho cô và việc nhận lấy khay thức ăn, Khương Ân Minh khựng lại một tích tắc, cuối cùng vẫn chọn vế sau. Sự quan tâm bất chợt của cô gái nhỏ khiến nụ cười trên gương mặt anh ta thoáng chút ngốc nghếch: "Sáng nay dạ dày không được tốt."
Có điều anh ta vừa mới dứt lời đã bị cấp dưới đứng phía sau trêu chọc: "Doanh trưởng Khương, anh nói thế là không thật thà rồi. Ban nãy là ai ăn sáng trong bộ đội rồi mồm kêu ăn chưa no nên mới lẽo đẽo đi theo thế này?"
