Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 16
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:03
Nuông chiều từ bé, xa nhà một chút đã khóc lóc ỉ ôi, đòi theo tòng quân làm cái gì cơ chứ?
Nỗi buồn của Ngụy Chiêu Chiêu đến nhanh mà đi cũng nhanh. Cô sụt sịt cái mũi đỏ hoe, mũi vừa thông là cô đã bị thu hút sự chú ý bởi mùi cơm nước thơm phức phía trước.
"Quý Hựu, anh đợi tôi ở đây lát nhé, tôi đi mua chút đồ ăn!"
Cô quay đầu lại, tháo chiếc túi cuối cùng trên người xuống. Mím môi nhìn ngó trái phải, cuối cùng kiễng chân khó nhọc treo chiếc túi lên cổ Quý Hựu.
Hoàn toàn không nhận ra khóe miệng lạnh lùng của người đàn ông này vừa giật giật, Ngụy Chiêu Chiêu còn vô tư chu đáo nói thêm: "Anh yên tâm, tôi cũng mua cho anh!"
Sau đó cô liền chen vào đám đông.
Chuyến tàu đến Thủ đô phải đi mất hai ngày một đêm. Tuy đã mang theo lương khô người nhà chuẩn bị sẵn, nhưng làm sao ngon bằng đồ ăn nóng hổi có sẵn được?
Ngụy Chiêu Chiêu cũng từng nghe nói trên tàu hỏa có bán cơm hộp, nhưng đồ ăn nấu sẵn trên tàu đắt lắm! Chuyện này thì ở thời đại nào cũng giống nhau thôi.
Bỏ số tiền gấp mấy lần để mua cùng một thứ, Ngụy Chiêu Chiêu cảm thấy khó chịu hơn cả g.i.ế.c cô. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.
Chủ yếu cũng là do mùi đồ ăn này ngửi thơm quá.
Quý Hựu nhìn bộ dạng hào hứng chen chúc thò đầu ngó nghiêng ở cuối hàng của Ngụy Chiêu Chiêu mà buồn cười.
Thèm ăn thế cơ à? Không phải vừa mới ăn mì xong sao?
Nhưng Quý Hựu cũng nhanh ch.óng không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến Ngụy Chiêu Chiêu nữa. Trong ga tàu người qua kẻ lại tấp nập. Anh hai tay xách bốn túi to, trên cổ lại lủng lẳng một cái túi. Bộ dạng này nhìn thế nào cũng thấy bắt mắt.
Quý Hựu vốn dĩ rất nhạy cảm với ánh mắt của người khác. Từng ánh nhìn trắng trợn dán c.h.ặ.t lên người, lên mặt anh khiến anh hơi phát cáu, trong đầu xẹt qua một tia kích động muốn vứt hết đồ đạc lại rồi tự mình bỏ đi.
Nhưng nhớ tới đôi mắt đảo liên tục lén lút nhìn anh của Ngụy Chiêu Chiêu vừa rồi, mắt tròn xoe, chỉ có đuôi mắt hơi xếch lên. Đôi mắt này nếu mọc trên người khác chắc trông thông minh lắm.
Vậy mà trong mắt Ngụy Chiêu Chiêu chỉ toàn thấy sự ngốc nghếch trong trẻo. Lần nào cũng tưởng anh không biết, lúc che giấu cũng ngốc vụng vô cùng.
Thủ đoạn vụng về như vậy, cũng chỉ có cha mẹ anh mới tin.
Bộ dạng ôm mộng hão huyền với anh, đợi đến lúc vào bộ đội rồi không biết lại giở thêm trò mèo gì nữa?
Quý Hựu cảm thấy cần phải cảnh cáo Ngụy Chiêu Chiêu một phen.
Ngụy Chiêu Chiêu mua xong đồ, ôm một chiếc túi nilon lớn, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Quý Hựu nổi bần bật giữa đám đông.
Cô nhìn chằm chằm không chớp mắt mấy lần.
Nam chính không hổ là nam chính. Khuôn mặt này đẹp đến mức thần người cùng phẫn nộ.
Nhưng Ngụy Chiêu Chiêu không có gan giành đàn ông với nữ chính, cô sợ c.h.ế.t khiếp.
Chợt cảm thấy lạnh gáy, Ngụy Chiêu Chiêu vội vàng chạy chậm lại gần Quý Hựu.
"Lấy cái túi của cô xuống đi." Quý Hựu không nhịn nổi nữa.
Ngụy Chiêu Chiêu sững người, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn. Lúc này mới phát hiện chiếc túi hoa nhí của cô đeo trên cổ Quý Hựu trông lạc quẻ đến mức nào.
Cô mím c.h.ặ.t môi, sợ mình bật cười thành tiếng. Sau đó vội vã đặt đồ đạc xuống đất, với tay lấy túi nhỏ của mình.
Khoảng cách giữa hai người đột ngột rút ngắn. Trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu bỗng hơi hồi hộp. Vừa rồi lúc treo lên thuận tay bao nhiêu, thì bây giờ lúc lấy xuống lại rụt rè bấy nhiêu.
