Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 167
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:03
Ý nghĩ "Ngụy Chiêu Chiêu chỉ là hứng thú nhất thời, thích nhanh mà chán cũng nhanh" càng bén rễ sâu sắc trong lòng Quý Hựu.
Anh chợt nhận ra một vấn đề rất quan trọng.
Trước khi về làng, anh mới chỉ gặp Ngụy Chiêu Chiêu lúc nhỏ. Sau này cô lên huyện đi học thì hai người chưa từng gặp lại nhau nữa.
Dạo trước anh về quê, gần như có thể coi là lần đầu tiên hai người họ gặp mặt sau khi trưởng thành. Thế mà ngay lần đầu gặp cô đã đòi gả cho anh, đây không phải tình yêu sét đ.á.n.h thì là gì?
Tình yêu sét đ.á.n.h, nói trắng ra là thấy sắc nảy lòng tham!
Quý Hựu bực bội ở chỗ, không biết cái đồ háo sắc Ngụy Chiêu Chiêu này trước khi gặp anh có từng "thích" người khác theo kiểu như vậy chưa?
Hồi bé anh cũng phải theo người lớn ra đồng làm ruộng. Vào vụ thu hoạch lúa mùa cấy lúa chiêm, đàn ông cởi trần làm việc nhiều đếm không xuể.
Dám đối xử với anh như thế, liệu có phải trước đây cô cũng từng làm vậy với người khác không?
Ngụy Chiêu Chiêu bị câu hỏi của Quý Hựu làm cho ngớ người.
Cô vốn tưởng giải thích xong, Quý Hựu sẽ tức giận vụ cô gọi anh là "Nam Bồ Tát", ai dè anh lại hỏi sang chuyện này?
Lẽ, lẽ nào anh đang điều tra cô?
Cũng đúng! Dù sao bây giờ cô cũng là vợ trên danh nghĩa của Quý Hựu. Thời đại này lòng chung thủy là quan trọng nhất, câu nói đó của cô khó mà không khiến người ta liên tưởng bậy bạ được!
Ngụy Chiêu Chiêu làm ra vẻ nghiêm túc, giơ ba ngón tay lên thề thốt: "Là tôi nghe người khác kể thôi. Tôi thề, đời này tôi chưa từng sờ n.g.ự.c đàn ông nào khác... à nhầm, bất kỳ cơ bắp nào của đàn ông."
"Thế nhìn thì sao?"
Ngụy Chiêu Chiêu im bặt.
Dượng và cậu em họ hay có thói quen cởi trần trong nhà, Ngụy Chiêu Chiêu lại chẳng có phòng riêng, không muốn nhìn cũng khó.
Nhưng Quý Hựu nhanh ch.óng lên tiếng, giọng nói chất chứa vẻ bất đực dĩ nhàn nhạt: "Sau này bớt nhìn đi."
Nếu cô bảo chưa từng nhìn thấy thì đúng là nói dối. Ở nông thôn thì làm gì có quy củ nhiều đến thế cơ chứ?
Thấy anh không tính toán nữa, Ngụy Chiêu Chiêu vui vẻ ra mặt: "Tuân lệnh!"
"À đúng rồi Quý Hựu, mấy giờ rồi thế?" Ngụy Chiêu Chiêu lại hỏi.
Nhưng cô áng chừng thời gian chắc chưa trễ. Nhà người ta ở đằng trước sân có nuôi hộ bộ đội một cặp gà trống gà mái. Ngụy Chiêu Chiêu đã canh chuẩn rồi, hai ngày nay lúc cô dậy vào lúc bốn giờ rưỡi thì gà cũng lục tục gáy.
Lúc này gà vẫn chưa gáy nên chắc chắn chưa tới bốn giờ rưỡi, vẫn còn kịp chán.
Có điều Ngụy Chiêu Chiêu cũng nghe đồn con gà trống to xác này làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của nhiều hộ khác, thế là mấy nhà đã cùng viết đơn xin kiến nghị giải quyết con gà này.
Mấy bà thím mạnh miệng tuyên bố tốt nhất là giải quyết nó thành nồi súp gà.
Quý Hựu nhìn lướt qua đồng hồ đeo tay, sực nhớ ra cái đang nằm trong ngăn kéo: "Bốn giờ hai mươi."
Vốn định đưa cho cô từ tối qua, nhưng kỳ kèo qua lại mãi vẫn chưa đưa được.
Không phải anh không muốn cứ thế đưa đại cho xong, mà là Quý Hựu cứ thấy làm vậy có vẻ thiếu thiếu thứ gì đó...
Để tối đưa cũng được.
Ở bên kia, Ngụy Chiêu Chiêu đã quay lưng lại với tấm rèm để thay quần áo. Đường cong cơ thể chỉ phụ nữ mới có phô bày một tư thái thật mập mờ và duyên dáng. Quý Hựu chợt nhớ tới bức tranh sơn dầu châu Âu thế kỷ mười lăm mười sáu bị tịch thu mà anh tình cờ nhìn thấy hồi trước.
