Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 174
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:04
Dù sao thì cứ tránh xa những người và những chuyện dính líu tới Thím Vương là ổn. Suy cho cùng hiện tại người ta cũng chưa bày trò gì với cô, mà việc Trần Cường tới thực đường ăn cơm cũng là đường đường chính chính nên cô đâu có lý gì mà hắt hủi người ta.
Trần Cường cười hề hề hiền hậu, sau đó hơi hụt hẫng. Anh ta thầm nghĩ có phải hôm nay mình ăn không đủ nhiều nên đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu mới khinh thường thèm nhìn mình không?
Thím Vương rình rập bên cạnh từ lâu đã nhắm đúng thời cơ. Ngay khoảnh khắc Trần Cường tay cầm tiền tay cầm tem đưa qua, bà ta lao như bay từ góc khuất lao ra, giơ tay hất văng đống tiền và tem trong tay Trần Cường rơi lả tả xuống đất, chỉ thẳng mũi Ngụy Chiêu Chiêu mà gào thét rủa xả:
"Đồ không biết xấu hổ! Cô lại dám sờ tay con trai tôi à! Tôi cứ tự hỏi sao dạo này con trai tôi ăn cơm ở thực đường lại xài hoang tay thế, hóa ra là bị con đĩ ranh này quyến rũ! Trước kia nó không bao giờ như vậy!"
Tiếng ch.ói tai the thé của người phụ nữ vang vọng khắp thực đường chẳng khác gì cái loa rè. Đa phần mọi người vốn dĩ đang xếp hàng bên chỗ Ngụy Chiêu Chiêu, nay nghe thấy chuyện này thì không khỏi tò mò vây quanh xem náo nhiệt.
Ngụy Chiêu Chiêu đủng đỉnh thu đồ lại, mím môi thầm nghĩ, may mà cô luôn áp dụng quy tắc thu tiền trước đưa cơm sau. Nếu như đưa cơm ra trước mà bị hất đổ, thì thiệt hại tính cho ai?
Sau đó cô mới ngẩng mặt lên lườm Thím Vương.
Thím Vương đùng đùng phẫn nộ, ngón tay run lẩy bẩy, mặt đỏ tía tai, bộ dạng y như thể chuyện bà ta vu vạ là thật.
Ngụy Chiêu Chiêu vừa dịch khay thức ăn sang một bên, vừa điềm tĩnh lên tiếng: "Thím Vương, cháu không quyến rũ con trai thím, vừa nãy cháu cũng không chạm vào tay anh ta."
Thím Chu nín nhịn cả buổi mới chờ được Ngụy Chiêu Chiêu hé răng, rốt cuộc cô mở mồm chỉ phọt ra một câu lạt nhách thế này sao?
Ban đầu thím chẳng muốn lo chuyện bao đồng. Chồng Thím Vương và ông nhà thím quan hệ khá tốt, thím chẳng muốn thò một chân vào bãi bùn lầy này.
Nhưng cái bộ dạng không gấp không buồn chán, ăn nói chậm rì rì của con nhãi này làm thím sôi gan sôi m.á.u.
Đối phương đã ngoác miệng quát tháo rồi, thì mình không được rống lại à?
Thím đành lên tiếng bênh vực Ngụy Chiêu Chiêu một câu: "Chị Vương à, không sờ thật mà, vừa nãy tôi ở ngay đây thấy rõ mồn một, chuẩn xác vô cùng."
Trần Cường ngượng ngùng cùng cực, định bụng mở mồm giải thích thì lại bị Thím Vương giẫm mạnh lên chân một cú điếng người.
Thím Vương không ngờ ở đây lại lòi ra một mụ Chu. Theo kế hoạch của bà ta, bà ta sẽ bù lu bù loa ăn vạ một chập, sau đó bảo thằng con hùa theo xác nhận sự việc để chốt hạ. Ai dè giữa đường nứt ra cái bà Trình Giảo Kim này?
Sự việc đã châm ngòi rồi, tất nhiên bà ta không chịu nhún nhường: "Tiểu Chu à, cô đứng góc đó nên nhìn không rõ đâu. Chính mắt tôi thấy mười mươi, cái tay con đĩ ranh này sờ soạng trên tay con trai tôi đấy!"
Sau đó bà ta liếc mắt nhìn Trần Cường: "Con nói xem có đúng không?"
Trần Cường rất muốn phủ nhận, nhưng khi bắt gặp khuôn mặt xinh đẹp mà vô cảm của Ngụy Chiêu Chiêu, anh ta bỗng hậm hực.
Dựa vào đâu cô tỏ vẻ lạnh lùng với anh ta như thế?
Dựa vào đâu cô trưng ra cái bộ mặt chẳng thèm quan tâm tới mọi thứ? Vì thừa biết anh ta sẽ khai ra sự thật à?
