Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 181
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:04
Quý Hựu quay đầu nhìn Liên trưởng Trần một cái, ánh mắt sắc bén như chim ưng toát ra tia sáng lạnh lẽo: "Ngậm miệng."
Con người Khương Ân Minh thế nào anh rất rõ. Tuy anh ta hay cợt nhả thiếu nghiêm túc nhưng không phải kẻ không biết lý lẽ. Anh ta tức giận đến mức này chỉ có thể nói rằng sự việc cực kỳ nghiêm trọng.
Hơn nữa, chuyện này có liên quan đến Ngụy Chiêu Chiêu, cách xử lý của Khương Ân Minh chưa chắc đã là điều Quý Hựu không cho phép.
Anh liếc nhìn xung quanh một lượt: "Giải tán hết cho tôi."
Liên trưởng Trần vốn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lại bị Lý Chí Cương kéo lại. Anh ta ghé sát tai Liên trưởng Trần nói nhỏ: "Ông tìm ai không tìm lại đi tìm Đoàn trưởng Quý, mau về đi."
"Nhưng đó cũng chỉ là một ranh con vắt mũi chưa sạch thôi mà..." Liên trưởng Trần không dám tin.
Bàn tay đang gõ cửa của Quý Hựu hạ xuống, anh bước tới trước mặt Liên trưởng Trần: "Ranh con vắt mũi chưa sạch? Tôi chỉ biết cô ấy cũng là một phần t.ử của bộ đội chúng ta, là nhân viên chính thức trong biên chế, là một thành viên đang góp sức vì đất nước."
Nghe những lời này, trong lòng mọi người đều cảm thấy có chút bất ngờ.
Họ còn tưởng Đoàn trưởng Quý ít nhất cũng phải nhắc đến chuyện Ngụy Chiêu Chiêu là em họ anh cơ.
"Liên trưởng Trần, ông yên tâm, tôi sẽ làm rõ chuyện này. Những hình phạt không đáng có, tôi sẽ không ép Trần Cường phải gánh chịu."
Nghe đến đây, Liên trưởng Trần mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu nói tiếp theo của Quý Hựu lại làm ông ta nhũn cả người.
"Thế nhưng những tội cậu ta đáng phải chịu, một chút cũng đừng hòng trốn thoát."
Cuối cùng, Quý Hựu gầm lên với đám người bên ngoài: "Không cần huấn luyện nữa phải không?"
Xưa nay mọi người đều biết tính Quý Hựu lạnh lùng nhạt nhẽo, nhưng việc anh nổi giận thế này thì đúng là lần đầu tiên.
Lý Chí Cương vội vàng vẫy tay: "Đi huấn luyện hết đi, đừng nói nữa!"
Sau đó, anh ta nửa kéo nửa lôi Liên trưởng Trần đi khỏi.
Anh ta bực bội kiểu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Ông không biết rốt cuộc vợ con ông đã gây ra chuyện gì đúng không? Việc này không liên lụy đến ông đã là may lắm rồi đấy!"
Liên trưởng Trần ngẩn người, lắp bắp hỏi: "Rốt... rốt cuộc là chuyện gì cơ?"
Vừa nãy lúc vợ đến tìm, bà ta chỉ bảo là hiểu lầm. Trong lúc cấp bách, ông ta cũng chưa kịp hỏi rõ ngọn ngành. Chủ yếu là vì Thím Vương mới chạy đến một lát đã bị người bên Hội Liên hiệp Phụ nữ gọi đi mất.
Phen này rắc rối to rồi, ông ta nhất định phải đi tìm Thủ trưởng Khương, cho dù có phải tới tận nhà cũng phải gọi người đến cho bằng được!
Lý Chí Cương nhíu c.h.ặ.t mày, nhớ lại chuyện vừa xảy ra, anh ta cũng thấy bốc hỏa. Song trong lòng cũng có chút tiếc nuối: sao vừa nãy anh ta không ra tay lôi Trần Cường đi ngay trước mặt Ngụy Chiêu Chiêu nhỉ?
"Là tôi."
Quý Hựu gõ cửa hai cái không thấy mở, liền mất kiên nhẫn lên tiếng.
Giây tiếp theo cửa đã mở toang. Một luồng khói t.h.u.ố.c phả thẳng vào mặt Quý Hựu, Khương Ân Minh mang vẻ mặt u ám nói: "Anh không nói sớm."
Khói t.h.u.ố.c tan đi, ánh mắt Quý Hựu cũng lộ ra vẻ tàn nhẫn. Sau khi bước vào, anh đóng cửa lại rồi chốt khóa cẩn thận.
Trần Cường đang phải đội hai quả tạ, đứng tấn trên một hàng chùy gai. Anh ta vốn tưởng có người đến cứu mình. Anh ta đã đứng tấn thế này gần một tiếng đồng hồ rồi, có vài lần không đứng vững bị ngã ngồi xuống, giờ đùi và m.ô.n.g toàn là vết thương rỉ m.á.u.
