Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 191
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:05
Trần Cường đầu óc mụ mị chẳng lanh lẹ nổi nữa: "Con không mở miệng, cái gì cũng không nói, con cắm đầu đi viết đơn xin xuất ngũ luôn."
"Đồ ngu!" Liên trưởng Trần lại vỗ bốp một cái trời giáng vào trán Trần Cường.
Nhưng trong lòng ông ta dường như không còn rối rắm như lúc nãy nữa. Liên trưởng Trần chỉnh đốn lại suy nghĩ rồi nói: "Tao đoán Đoàn trưởng Quý căn bản là không hề hay biết chuyện khốn khiếp đó. Mười phần thì tám chín là cậu ta đang lừa bịp mày thôi. Cũng may là mày không để hở ra chuyện gì."
"Bây giờ mày đi tìm Thủ trưởng Khương, bảo là mày đổi ý rồi. Cứ nói là lúc nãy vì sợ Khương Ân Minh lại dùng nhục hình t.r.a t.ấ.n nên mày mới phải miễn cưỡng thuận theo ý bọn họ mà viết đơn. Lúc mày bình tâm suy nghĩ lại, mày thấy mình mang thân quân nhân mà không gánh vác nổi chút cực hình này thì sao mà xứng đáng. Nên giờ mày cam tâm tình nguyện chịu phạt chứ không muốn biến thành một kẻ trốn chạy hèn nhát."
Còn phần Liên trưởng Trần, ông ta mang máng nhớ ra dạo gần đây có người dì từ dưới quê của Ngụy Chiêu Chiêu và Quý Hựu lên thành phố chữa bệnh. Phụ nữ nông thôn rất dễ dụ dỗ lừa gạt, nhất là mấy bà già lớn tuổi.
Ông ta tính toán mau ch.óng gọi mụ vợ nhà mình, lợi dụng lúc cả Quý Hựu lẫn Ngụy Chiêu Chiêu đều không có nhà, bảo bà ta đến gặp mụ già kia để dẻo miệng lựa lời thuyết phục.
Vợ ông ta làm gì cũng hỏng bét, nhưng cái trò đ.â.m bị thóc chọc bị gạo trong đại viện thì siêu đẳng vô cùng. Trị một bà già nhà quê chắc cũng chẳng tốn sức mẻ miếng môi nào đâu, cùng lắm thì gửi thêm cho mụ ta ít đồ cáp hối.
Bên này Trần Cường lôi bằng được tờ đơn xin xuất ngũ về, bên kia lo liệu trót lọt đằng người lớn. Chuyện này giỏi lắm cũng chỉ dừng lại ở việc công khai xin lỗi là coi như dẹp yên mớ hỗn độn.
Ở trong quân khu, thứ gì cũng chậm chạp rề rà, nhưng cái thứ qua nhanh nhất chính là thời gian. Dăm ba bữa nữa dần dà mọi người cũng quên béng cái thứ nợ nần thối nát này đi.
Nghe cha chỉ dẫn cặn kẽ tường tận, Trần Cường ngây ngốc kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm: "Cha à, cha đúng là cao tay thật đấy. Nhưng nhỡ Đoàn trưởng Quý biết rõ mọi chuyện thì sao? Ngộ nhỡ anh ta gọi cái con Hoàng Tiểu Hoa lên đối chất thì phải tính đường nào?"
Trần Cường vẫn còn run rẩy, với thủ đoạn của Quý Hựu thì chưa chắc anh đã không làm ra được những chuyện kinh thiên động địa thế này.
Liên trưởng Trần phản bác ngay lập tức: "Làm gì có chuyện đó? Mày nghĩ vị Đoàn trưởng ấy suốt ngày chỉ ăn bám chơi bời, không còn chuyện gì khác để làm à? Chẳng lẽ ngày đêm bận rộn lại kéo binh rước mã đi xử lý cái chuyện nhảm nhí của em họ? Quê ngoại của mày nằm tuốt trong một cái xó xỉnh nông thôn xa xôi tít mù tắp dưới phương Nam. Đừng nói là có tìm được hay không, dẫu cho có biết đường đi lối lại thì mắc mớ gì người ta phải mò đến vì cái chuyện cỏn con đó? Tiền túi của bộ đội là mỏ vàng riêng cho cậu ta lấy đi xài cho việc riêng à?"
"Hơn nữa, nếu chính miệng Hoàng Tiểu Hoa không phun chuyện này ra thì thánh thần cũng chẳng bói ra được. Tiền tao cũng tọng đầy túi nó rồi. Nó cầm mớ tiền đó lấp l.i.ế.m giấu nhẹm đi thì sau này vẫn thừa sức trèo cao gả cho một gia đình t.ử tế. Con nhỏ nhà quê ấy có ngu đến mức đi bêu riếu sự trong trắng của chính mình ra chỉ để làm hòn đá kê chân cho người ta không?"
