Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 193
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:05
Nói tới đây, bà ta lại bật ra một tràng cười khẩy: "Cũng là chỉ muốn đòi tôi phong bao mừng cưới thôi."
Liên trưởng Trần quát tháo: "Thôi bớt cái thói tính toán đi. Cần đút bao nhiêu thì nôn ra, nhớ tọng đầy hầu bao thêm một tí. Con bà làm ra cái thứ mất dạy đó, không chùi đ.í.t cho sạch thì khéo có ngày bị lôi đi Sở lao cải đấy!"
Thím Vương gật đầu cái rụp: "Tôi sẽ đưa mà, ông cứ kê cao gối ngủ cho yên. Mấy con ranh nhà quê hù xíu là thóp tim vào rồi."
Đợi Liên trưởng Trần rời đi, Thím Vương tự chải chuốt qua loa một phen, gom tiền bạc, tem phiếu. Cắn răng xót ruột một cái, bà ta xẻo luôn nửa miếng thịt mỡ màng trên thớt, hất thẳng vào giỏ xách rồi tất tưởi chạy ra ngoài.
Các bà thím trong đại viện thấy Thím Vương mò mặt ra thì liền xúm lại thi nhau trêu chọc móc mỉa:
"Đây chả phải chị Vương đây sao? Cục tức lần trước chị nuốt ở chỗ Chiêu Chiêu vẫn chưa trôi tuột xuống dạ dày đúng không? Hôm nay lại còn phải phát thanh xin lỗi réo rắt khắp nơi, chắc từ nay tởn đến già rồi nhỉ?"
Người nói câu này chính là Thím Béo, bà nghe Tiểu Đinh kể lại sương sương mới rõ đại khái câu chuyện.
Học theo cái thói xấu xí của Thím Vương trước kia, ban nãy nhân lúc thiên hạ ăn xong bữa sáng xách ghế ra sân sưởi nắng, bà đã tranh thủ bêu rếu loa phóng thanh chuyện này đi khắp hang cùng ngõ hẻm.
Thím Vương tất nhiên đâu biết mọi người đã tường tận ngọn ngành. Bà ta vẫn định bụng giấu giếm lấp l.i.ế.m đi: "Chỉ là chút xích mích cỏn con ấy mà. Cô ả có ông anh họ làm Đoàn trưởng thì mọi người đâu có lạ gì. Ây dà, phen này coi như là tôi sai, tôi đây chẳng phải đang xách giỏ tới cửa tạ tội hay sao?"
Vừa nói bà ta vừa vung vẩy cái giỏ xách trên tay, cố tình phô bày nửa miếng thịt ra bên ngoài.
Cứ ngỡ mấy món đồ hối lộ này cũng coi là tươm tất bảnh chọe, cỡ nào cũng có thể nhét giẻ vào miệng thiên hạ. Ai ngờ bà ta càng tỏ vẻ thì cả đám lại càng cười rộ lên khoái trá.
Thím Béo cười hả hê sảng khoái: "Chắc chị còn đui mù nên chưa biết chuyện rồi nhỉ? Tôi đã truyền tai kể hết tuốt tuồn tuột chuyện này cho mọi người rồi! Chị hất bát nước bẩn vào sự trong trắng của con gái nhà người ta. Bọn tôi cũng là phận đàn bà phụ nữ, chẳng lẽ đui chột không nhìn ra rắp tâm độc địa của chị hay sao? Chị Vương à, chị tốt nhất cứ cút về nhà, đừng vác mặt tới nhà cô bé ấy nữa, người ta cũng chả thiếu mấy thứ mạt rệp của chị đâu!"
Thím Vương bị sỉ nhục đến đỏ mặt tía tai. Tiếng chế nhạo phía sau cứ léo nhéo đ.â.m vào màng nhĩ liên miên không dứt. Bà ta c.ắ.n răng chịu nhục, hậm hực gõ rầm rầm vào cánh cửa lớn nhà Quý Hựu.
Gõ ầm ĩ một lúc lâu mà cửa vẫn đóng im ỉm. Tiếng cười đùa nhạo báng phía sau vọng lại càng lúc càng inh ỏi. Thím Vương bứt rứt đứng ngồi không yên. Đang định quay gót lủi về nhà chờ đến chiều xách giỏ qua lại, thì cánh cửa bỗng dưng mở toang.
Bên trong là một người phụ nữ ăn mặc xuề xòa giản dị đang dương đôi mắt ngờ vực dò xét Thím Vương.
Thím Vương không nén nổi sự khinh thường rẻ rúng trong lòng: thứ đàn bà nhà quê không biết tí phép tắc nào, thấy người ta mà chẳng rặn nổi một lời chào hỏi?
Thế nhưng bà ta cũng không thể quên mục đích chính, cố nặn ra một nụ cười mếu máo: "Bác đây chắc hẳn là bà con dưới quê của Chiêu Chiêu nhỉ? Tôi là hàng xóm nhà Chiêu Chiêu. Đáng lý ra hôm qua tôi định mò sang thăm bác rồi, nhưng mà rách việc không có thời gian! Hôm nay tính sang thăm lại tiện thể dắt túi mấy việc muốn cậy nhờ bác. Bác xem liệu chúng ta có thể vô nhà rồi tâm sự được không?"
