Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 195
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:06
"Chị ơi, chuyện tày đình hôm nay ngàn sai vạn sai đều đổ lên đầu tôi. Là do tôi dại dột làm ầm ĩ ngoài nhà ăn, gây xào xáo công việc làm ăn, cũng ảnh hưởng đến danh dự của Chiêu Chiêu! Nhưng mấy chuyện quái quỷ đó đều do tôi ngu dốt nghĩ cạn mà tự bốc đồng làm ra. Vả lại xét cho cùng, tất thảy cũng chỉ là hiểu lầm nhỏ xíu xiu. Tôi khẩn cầu chị dỗ dành Chiêu Chiêu thương xót giơ cao đ.á.n.h khẽ, rủ lòng từ bi tha mạng cho thằng Trần Cường nhà tôi. Thằng bé dẫu miệng còn hôi sữa, nhưng dầu gì nó cũng cống hiến làm lính ròng rã suốt ba năm nay. Ba năm nay nó chưa bao giờ chùn bước lười biếng, mọi việc tổ chức giao phó nó đều nai lưng ra gánh vác chẳng chút trễ nải! Thế nên cúi mong chị niệm tình con trai tôi đã đổ m.á.u xương phục vụ nhân dân ngần ấy năm trời, xin chị nói khó dăm ba câu bảo Chiêu Chiêu hãy rộng lượng tha thứ một lần này có được không?"
Tuôn một tràng xong, cái mặt mo của Thím Vương đỏ lựng lên như gấc. Dẫu gì ban nãy xin lỗi qua loa cũng chẳng ai ngó tới, thế mà bây giờ bao nhiêu con mắt soi mói chọc ngoáy khiến Thím Vương chỉ hận không thể khoét ngay một cái lỗ nẻ để chôn vùi bản thân cho khuất mắt.
Bà ta đưa chiếc giỏ đã chuẩn bị sẵn ra, đôi mắt tràn ngập hy vọng nhìn Dì Từ: "Chút lòng thành mọn, xin chị giơ cao đ.á.n.h khẽ!"
Thím Vương nhìn vẻ mặt đầy hoang mang của đối phương, trong lòng không khỏi nảy sinh vài phần bối rối.
Chuyện quái gì thế này?
Mặt Dì Từ cũng ửng đỏ. Sở dĩ bà ra mở cửa là vì thấy ổ khóa trên cửa rung bần bật nên mới đoán có người gõ cửa. Sáng nay lúc cô bé Tiểu Đinh mang đồ ăn sáng đến cũng xảy ra tình trạng hệt như vậy.
Bà vốn tưởng người phụ nữ này sẽ nhanh ch.óng rời đi, ai dè bà ta cứ đứng lì ở đó, mồm mép tép nhảy thao thao bất tuyệt một tràng dài, trông có vẻ như là chuyện quan trọng lắm. Dì Từ dẫu không muốn làm mất mặt Chiêu Chiêu, nhưng vẫn đành từ từ vươn tay chỉ vào đôi tai, lại chỉ vào miệng mình, sau đó để lộ vẻ mặt khó xử rồi lắc đầu quầy quậy.
Ngại quá, tôi không nghe được, cũng chẳng nói được!
Thím Béo nhìn Tiểu Đinh đang cười trộm, lúc này mới hiểu vì sao ban nãy cô bé lại kéo mình lại. Hóa ra là cố ý đứng đây chờ xem trò cười của Thím Vương!
Bà cười phá lên ha hả. Những người trong đại viện lúc này mới vỡ lẽ cũng nhao nhao bụm miệng cười ngặt nghẽo.
Cái thể thống gì thế này?
Dáng vẻ khép nép hạ mình nhục nhã thế này của Thím Vương đúng là lần đầu tiên họ chứng kiến. Vốn định bụng mụ ta đã t.h.ả.m hại đến bước đường này thì thôi không thèm giậu đổ bìm leo nữa, ai dè lại nổ ra một màn tấu hài đặc sắc thế này.
Mụ ta đúng là không phải đang đ.ấ.m một cú vào bị bông, mà là đang giơ tay đ.ấ.m thẳng vào không khí, chẳng được cái tích sự gì ráo!
Nghe thấy tiếng cười nhạo báng của mọi người lại tiếp tục vang lên, Thím Vương vừa thẹn vừa giận đến mức m.á.u nóng dồn lên não.
Làm sao bà ta có thể lường trước được người này vừa điếc vừa câm cơ chứ?
Thím Vương mất mặt đến cùng cực. Bà ta nghiến răng nghiến lợi trèo trẹo, phút chốc quên béng mất Dì Từ là người điếc câm: "Bà bị điếc lòi ra sao không nói toẹt cho tôi biết từ sớm?"
Dì Từ xòe hai tay làm bộ xin lỗi, biểu đạt rằng câu này bà cũng ù ù cạc cạc không nghe thấy gì.
