Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 20
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:03
Ngụy Chiêu Chiêu thỉnh thoảng lại liếc trộm anh một cái, bụng bảo dạ người này đúng là làm bộ làm tịch, ngồi thẳng tắp như học sinh mẫu giáo thế kia, rõ ràng dựa vào giường thoải mái hơn biết bao nhiêu?
Nghĩ ngợi một lúc thì cô buồn ngủ rũ rượi. Bên ngoài trời tuy lạnh nhưng trong xe vẫn ấm áp. Ngụy Chiêu Chiêu cởi áo khoác gấp gọn gàng, giũ chăn ra, quay mặt vào trong giường bắt đầu đ.á.n.h giấc trưa.
Quý Hựu đặt sách xuống, gấp mép đúng ở trang kế tiếp ngay sát trang anh vừa mới mở ra đọc.
Chắc chắn là do bị người ta chằm chằm nhìn ngó nên không quen, đ.â.m ra tiến độ mới rùa bò thế này.
Ngụy Chiêu Chiêu mua tổng cộng bốn suất cơm. Đến chiều tối, Quý Hựu lấy nước sôi về, đun cách thủy một chút là hộp cơm lại nóng hổi.
Lúc ăn, cõi lòng cô ngập tràn sự tiếc nuối. Đây là suất cơm cuối cùng rồi, xơi nốt hộp này thì ngày mai chỉ còn nước ăn lương khô với rau trộn thôi.
Nhưng cũng may là ngoài cơm hộp, cô còn mua thêm một ít bánh trái để được lâu, đủ để chống cơn thèm.
Biến bi phẫn thành sức ăn, Ngụy Chiêu Chiêu ăn càng thêm chú tâm, cứ như hận không thể nhâm nhi thật kỹ từng miếng cơm vậy.
Quý Hựu nhìn cái điệu bộ ruột để ngoài da của cô, không khỏi thấy buồn cười. Anh ăn xong, buông đũa xuống: "Ngày mai tôi đi xếp hàng mua cơm cho, coi như cảm ơn cô lúc trưa đã bao tôi một hộp."
Lúc đầu anh nào biết, cái cô gái dở thói vô lại để bám lấy anh này lại háu ăn đến thế, dường như chỉ cần vài miếng đồ ăn là dụ dỗ đi được luôn.
Cứ cho vài miếng ngon ngọt là cô ả lại mãn nguyện ngay.
Ngụy Chiêu Chiêu nghe xong sợ mất mật, nhưng vẫn không quên nuốt trôi miếng cơm trong miệng rồi mới ngẩng lên đáp lời:
"Thôi anh họ à! Cơm hộp trên tàu đắt c.ắ.t c.ổ ấy! Bọn mình ráng nhịn một chút, cũng chỉ còn ba bữa nữa thôi mà!"
Nghĩ lại, cô lại thấy mình nói vậy không ổn lắm, nhỡ đâu Quý Hựu thèm ăn thì sao?
Thế là cô chu đáo bổ sung: "Nếu anh muốn ăn thì anh cứ mua phần của anh thôi, em ăn lương khô cũng được!"
Quý Hựu nghẹn họng.
Anh ăn gì mà chẳng xong, vốn dĩ thấy cô thèm ăn quá nên mới đề nghị, giờ nói ra nghe cứ như cô đang thông cảm cho anh ấy?
Hóa ra cô cũng nghe thấy tiếng c.h.ử.i bới ồn ào trong toa rồi. Quý Hựu lúc đầu còn tưởng cô không biết nên mới không lên mặt đắc ý.
Anh còn chưa kịp mở miệng thì từ giường tầng trên truyền đến tiếng bật cười: "Cô em tính tình thật thà ghê. Nói thật anh cũng thấy đắt, có điều anh ngại không dám nói toạch ra."
Ngụy Chiêu Chiêu ngẩng đầu nhìn sang. Đối diện là một chàng trai trẻ chừng hăm mấy tuổi, mày rậm mắt sáng. Dù ngũ quan không sắc nét bằng Quý Hựu, nhưng đôi mắt cười kia lại mang đến cảm giác rất dễ chịu và thân thiện.
Ngụy Chiêu Chiêu cười đáp lễ, không nói gì mà lại quay sang nhìn Quý Hựu.
Quý Hựu cảnh giác liếc sang bên kia, gã đàn ông kia cứ dán mắt không chớp vào Ngụy Chiêu Chiêu, đúng chuẩn cái điệu bộ của đám sắc lang. Khuôn mặt lạnh lùng của anh lại càng thêm buốt giá, anh trừng mắt nhìn đối phương.
Gã trai trẻ vốn định nói thêm vài câu với Ngụy Chiêu Chiêu, nhưng bị ông anh họ của cô gái nhỏ lườm cho một cái thì cũng chột dạ.
Hắn ta xoa xoa mũi, thu ánh nhìn lại.
Quý Hựu cũng quay mặt lại, nhưng sát khí trên mặt vẫn chưa kịp giấu đi. Cô thấy thế thì rụt cổ, thều thào hỏi: "Em làm anh mất mặt hả?"
