Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 200
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:06
Dì Từ ngẫm nghĩ một chút, lại hỏi: Cậu ta có tức giận không?
Ngụy Chiêu Chiêu tất nhiên biết "cậu ta" mà Dì Từ hỏi là ai, cô không chút do dự lắc đầu: Anh ấy không tức giận đâu ạ.
Buông thõng hai tay xuống, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu bất giác trào dâng một thứ cảm giác kỳ lạ.
Ngụy Chiêu Chiêu của trước kia làm gì có được sự tự tin và dũng khí nhường này, nhất là khi dính dáng tới Quý Hựu.
Nhưng bây giờ sao lại...
Cô không dám nghĩ lung tung nữa, Dì Từ bên kia lại bắt đầu ho sù sụ. Ngụy Chiêu Chiêu nghĩ bụng phải sớm đưa dì đến bệnh viện khám thôi. Lát nữa cô sẽ đi báo với dì Lưu và chú Trần một tiếng, không đợi được Quý Hựu vào ngày mốt, ngày mai cô sẽ đưa dì đi luôn.
Ăn cơm cùng Dì Từ xong, buổi chiều Ngụy Chiêu Chiêu lại đi làm. Vốn cô định bụng tối nay về sẽ kể cho Quý Hựu nghe chuyện Dì Từ và thím Vương xô xát trong khu tập thể hôm nay.
Ai ngờ chờ tới tối mịt, hai người đành phải ăn cơm trước, rồi rửa mặt mũi về phòng luôn mà Quý Hựu vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
Trời bên ngoài đã tối mịt từ lâu. Ngụy Chiêu Chiêu thắp đèn dầu, cầm chiếc áo sơ mi đang may dở lên, vừa mới ngồi xuống đã bắt đầu gật gù. Cô cố gượng cơn buồn ngủ, kim chỉ trên tay như những chú bướm nhảy múa lượn lờ qua lại.
Chiếc áo sơ mi màu xanh lam sẫm đã dần thành hình. Trong đầu Ngụy Chiêu Chiêu chợt hiện lên dáng vẻ cao lớn tuấn tú của Quý Hựu khi mặc nó vào. Nghĩ tới nghĩ lui, khóe môi cô bất giác nở một nụ cười.
"À đúng rồi!"
Tay Ngụy Chiêu Chiêu chợt khựng lại, cô hít sâu một hơi, nhịn đau dùng khăn tay lau vết kim đ.â.m trên ngón tay rồi đột nhiên đứng phắt dậy.
Muốn tới bệnh viện thì kiểu gì cũng phải dùng xe. Bộ đội gần như đều đóng quân ở ngoại ô Thủ đô, mọi người muốn đi đâu một là lội bộ, hai là phải báo trước với tài xế có xe. Quý Hựu hẹn Tiểu Trương là ngày mốt mới đi, bây giờ có lẽ cô phải ra báo trước với người ta một tiếng mới được.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngụy Chiêu Chiêu tự dưng thấy hơi ngại. Tiểu Trương có cảm tình với cô, đâu phải cô không nhìn ra. Có thực sự nên tìm người ta nhờ vả không nhỉ?
Cô ngẫm nghĩ một lát, rồi dè dặt rút một tờ tem công nghiệp và một đồng bạc từ túi tiền của mình ra.
Xót ruột hồi lâu cô mới nhét hết vào túi áo.
Thế nhưng tự ý muốn dùng xe cũng khó lắm, không có chút quan hệ thì dựa vào đâu mà người ta để ý đến mình? Trước đây Ngụy Chiêu Chiêu có tình cờ nghe phong phanh rằng, nếu cỡ dì Lưu mà muốn dùng xe thì kiểu gì cũng phải chi ra một tờ tem công nghiệp.
Sờ sờ mớ tiền và tem trong túi, Ngụy Chiêu Chiêu mặc lại quần áo rồi vội vã đi ra ngoài.
"Đi được chưa?" Khương Ân Minh liếc nhìn Quý Hựu.
Quý Hựu gật đầu, vốn đã đứng dậy cầm lấy áo khoác chuẩn bị đi thẳng ra ngoài, nhưng lúc đi ngang qua Khương Ân Minh lại khựng lại: "Cậu thực sự muốn đi à?"
Khương Ân Minh gật đầu: "Tất nhiên, nếu không anh xem bộ dạng của hai cha con nhà họ đi, khác gì đang cưỡi lên đầu lên cổ chúng ta cơ chứ?"
Đơn xin xét duyệt đàng hoàng mà nói rút là rút, Khương Ân Minh không nuốt trôi cục tức này.
Nghĩ đến mấy lời Trần Cường nói với Ngụy Chiêu Chiêu trong nhà ăn mà đến tận bây giờ anh ta vẫn thấy lộn ruột. Cái gì mà cô gái nhà người ta lần nào cũng quyến rũ anh ta?
