Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 220
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:08
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn mà buồn cười, không nhịn được vẫy tay: "Bên này!"
Gió mơn man thổi, nắng ấm áp chiếu rọi. Đôi gò má cô gái nhỏ còn yêu kiều hơn cả hoa, đôi mắt hạnh tròn trịa lay động hơn cả nước hồ thu.
Tim Quý Hựu lại bắt đầu đập loạn nhịp, bước chân cũng vô thức chậm lại.
Cậu thanh niên cũng nhìn thấy Ngụy Chiêu Chiêu. Cậu ta nhìn mà lòng cũng trào dâng cảm xúc. Cô gái xinh đẹp nhường này hiếm thấy lắm đấy!
"Đồng chí Đoàn trưởng, đây là vợ anh phải không? Trai tài gái sắc, xứng đôi thật đấy!"
Cậu thanh niên vốn đã quen với việc không được đoái hoài, bỗng nghe bên cạnh cất lên một tiếng đáp lại thản nhiên:
"Ừ, vợ tôi đẹp lắm."
Thấy vẻ đắc ý thấp thoáng trên mặt vị Đoàn trưởng đại nhân này, cậu thanh niên không nhịn được bĩu môi. Nhưng ngay sau đó cậu ta lại nghĩ, nếu mình mà có cô vợ đẹp thế này, chắc chắn ngày nào cũng dắt ra ngoài khoe khoang. Chẳng nói đâu xa, một ngày cậu ta cũng phải chụp cho cô ấy đến tám, mười kiểu ảnh ấy chứ!
Hèn chi vị Đoàn trưởng này vừa đến đã một mực đòi lấy chiếc máy nét nhất, cô gái đẹp thế cơ mà, có nét đến mấy cũng chẳng thể lột tả hết vẻ đẹp của cô ấy.
Lúc chụp ảnh Dì Từ rất căng thẳng, người cứ run lẩy bẩy, chụp mấy lần đều không được.
Đây là Thiên An Môn, đằng sau bà là ảnh của vĩ nhân cơ mà. Dì Từ có muốn bớt kích động cũng chẳng làm được.
Hơn nữa chẳng hiểu sao, bà luôn có linh cảm chẳng lành về sức khỏe của mình. Bà giấu không dám nói cho Ngụy Chiêu Chiêu biết vì sợ cô và cháu rể lo lắng.
Dì Từ nghĩ, có lẽ bức ảnh này là bức ảnh đầu tiên cũng là bức ảnh cuối cùng trong đời bà.
Bà thậm chí còn có chút mong chờ. Nếu chụp đẹp, sau này còn dùng làm ảnh thờ được đấy chứ! Để mọi người xem, bà cũng từng đến thủ đô, cũng từng ngắm Thiên An Môn! Đến lúc người ta đi đám tang bà, chưa biết chừng thay vì buồn thương thì lại đi ghen tị với bà ấy chứ!
Cậu thanh niên bắt đầu xót cuộn phim, bèn bỏ máy xuống nói: "Nếu cứ thế này thì chụp hết cuộn phim cũng không được kiểu nào ưng ý đâu, hai người qua nói với bà cụ đi!"
Ngụy Chiêu Chiêu nghe vậy vội nói: "Được, để tôi nói chuyện với dì một chút, anh đợi tôi lát nhé!"
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Ngụy Chiêu Chiêu, giọng cậu thanh niên mềm mỏng hẳn: "Được, cô khuyên bà cụ đi, tôi chỉ sợ hai người tốn kém thêm thôi."
Ngụy Chiêu Chiêu mỉm cười với cậu ta: "Được!"
Nụ cười ấy làm cậu thanh niên đỏ bừng cả mặt.
Nhưng cậu ta vừa định ngó lên nhìn cô gái nhà người ta thêm chút nữa, thì đồng chí sĩ quan kia đã bước tới chắn ngang tầm nhìn, ánh mắt lườm cậu ta cực kỳ thiếu thiện ý.
Cậu thanh niên vội vàng quay đầu đi, trong bụng thầm c.h.ử.i: Có giỏi thì cấm tịt vợ anh ra khỏi nhà ấy! Xinh như thế ai mà chả muốn nhìn!
Quý Hựu giả vờ như không nhìn ra vẻ bất bình của cậu thanh niên, anh dời tầm mắt nhìn về phía Ngụy Chiêu Chiêu.
Thật ra Ngụy Chiêu Chiêu cũng hết cách. Cô hiểu nỗi lòng dâng trào của Dì Từ, nhưng dù cô có nói gì đi nữa, Dì Từ vẫn không nén nổi sự xúc động đó.
Cô cảm thấy có lẽ chỉ khi nói chuyện gì đó khiến dì càng vui mừng và phấn khích hơn thì mới mong có tác dụng.
Nhớ lại chuyện mấy hôm nay Dì Từ hễ cứ ở cạnh cô là lại nhắc nhở, lòng cô thắt lại. Cô lén nhìn Quý Hựu, hít một hơi thật sâu tự nhủ: Không sao, chỉ là dỗ Dì Từ thôi mà, dù sao Quý Hựu cũng không hiểu, thời gian sau này còn dài, lỡ lúc nào đó có chuyện gì ngoài ý muốn thì cũng là lẽ thường thôi.
