Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 244
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:10
Quý Hựu đ.á.n.h răng rửa mặt xong cũng lên giường. Anh mở to mắt nằm một lúc, rồi như ma xui quỷ khiến, bàn tay anh từ từ thò vào trong chăn của cô.
"Chỉ cần nắm tay cô ấy là được rồi." Quý Hựu nín thở, dường như làm vậy có thể ngăn lại trái tim đang đập thình thịch liên hồi.
Thế nhưng điều anh chẳng thể ngờ tới là, ngay khi bàn tay nóng hổi của mình vừa chạm vào cổ tay lạnh ngắt của cô, thân hình mỏng manh ấy đã mau ch.óng nhích hẳn về phía này. Dù đôi mắt cô vẫn đang nhắm nghiền, Quý Hựu cứ vậy trơ mắt nhìn Ngụy Chiêu Chiêu nhét toàn bộ cơ thể mình vào lòng anh trong bóng tối chỉ le lói chút ánh trăng mờ ảo.
Ban đầu anh vẫn còn tim đập chân run ngỡ cô cố ý, nhưng sau khi cứng đờ người để cô rúc vào lòng một lúc, Quý Hựu mới phát hiện ra người này hoàn toàn chẳng hề tỉnh ngủ.
Chắc không phải là thấy bên anh ấm hơn đấy chứ?
Anh vừa thấy bất lực lại vừa thấy buồn cười. Nhưng ngoài ra, anh cũng dần cảm nhận được hình như cơ thể cô quả thật vẫn không hề ấm lên, hai bàn chân nhỏ bé đang đi tất kia cũng lạnh toát.
Quý Hựu nhổm nửa thân trên lên nhìn sang phía Ngụy Chiêu Chiêu.
Chăn bên giường anh không nhiều, chỉ có một cái chăn mỏng và một cái chăn dày. Cái chăn dày là cái Ngụy Chiêu Chiêu đang đắp, anh thò tay qua sờ thử.
So với anh thì cái chăn này không thể nói là mỏng, nhưng so với cái chăn hồi Ngụy Chiêu Chiêu ở phòng bên kia đắp thì kém xa, chưa kể giường sưởi bên phòng anh đốt cũng không nóng bằng bên kia.
Lẽ nào mấy ngày nay cô vẫn luôn bị lạnh rụt cổ?
Quý Hựu chợt nhớ lại dáng vẻ thỉnh thoảng cô lại sụt sịt mũi.
Vòng tay ôm cô lại vô thức siết c.h.ặ.t. Trong lòng Quý Hựu trào dâng một nỗi áy náy khó tả. Thể chất cô vốn đã yếu ớt, thế mà anh lại chẳng hề nhận ra tối nào cô cũng phải chịu rét mướt.
Anh chẳng hề chú ý đến cô, nhưng sự tỉ mỉ chu đáo của cô lại luôn đồng hành cùng cuộc sống của anh. Bữa cơm luôn được hâm nóng trên bếp lò, nồi nước sôi ùng ục, quần áo gấp gọn gàng phẳng phiu và khoảng sân luôn được quét dọn sạch sẽ.
Cọ nhẹ cằm lên đỉnh đầu cô, Quý Hựu khẽ thì thầm: "Sao em lại tốt đến thế?"
Khi ôm cô, anh thậm chí chẳng dám nghĩ đến chút tạp niệm nào. Dường như bất kỳ hành động nào với cô cũng là sự báng bổ. Cô thuần khiết hệt như bông tuyết trắng, Quý Hựu bỗng sinh ra một cảm giác tự ti sâu sắc rằng mình không xứng.
Cảm giác này khiến anh dần trở nên nhỏ bé đi, nhỏ bé đến mức cần có nụ cười của cô tưới tắm mới có đủ dũng khí để sánh bước cùng cô.
Quý Hựu bỗng thở dài một hơi thật khẽ. Chằm chằm nhìn gò má trắng ngần mịn màng của cô hồi lâu, anh cúi đầu xuống chớp nhoáng đặt một nụ hôn nhẹ tựa chuồn chuồn lướt nước, rồi nhanh ch.óng nhắm nghiền hai mắt lại.
Khuôn mặt tuy ửng đỏ, nhưng khóe môi lại cong tít lên.
Cũng chẳng biết rốt cuộc là ai đang sưởi ấm cho ai, Quý Hựu hiếm hoi lắm mới có một giấc ngủ ngon.
Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, Ngụy Chiêu Chiêu thấy cả người không ổn chút nào. Việc phát hiện bản thân lăn tít sang bên chỗ Quý Hựu là chuyện thứ nhất, chuyện thứ hai là sao mình lại đắp tận hai cái chăn?
Ngang ngược đến mức này sao? Cướp trắng trợn luôn à?
Không đúng, cô ngủ bên này, vậy Quý Hựu ngủ ở đâu?
Không về phòng à?
