Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 250
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:11
Cô ta gả cho Quý Hựu, nhưng nói cho cùng cũng chỉ có được cái danh xưng phu nhân họ Quý mà thôi, con người Quý Hựu, cô ta chưa từng sở hữu. Cũng chưa từng nhìn thấu.
Âu Dương Nặc cũng từng hối hận vì thói nóng vội tham công tiếc việc lúc bấy giờ, ép Quý Hựu không thể không cưới mình. Ban đầu cô ta đinh ninh rằng tình cảm sớm muộn gì cũng có thể bồi đắp, nhất là sau khi sinh con. Ai ngờ Quý Hựu lại thực sự có thể lạnh nhạt cả một đời như vậy.
Nhìn hai người rảo bước chuẩn bị rời đi, Âu Dương Nặc quýnh lên, đột nhiên cất tiếng gọi: "Ô kìa, Doanh trưởng Khương, anh lo xong việc nhanh thế sao?"
Cô ta nhìn Khương Ân Minh đang tiến lại gần, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Bị Ngụy Chiêu Chiêu uy h.i.ế.p một phen, cô ta suýt thì quên mất rốt cuộc hôm nay mình tới đây làm gì.
Nghe thấy tên Khương Ân Minh, Quý Hựu chỉ muốn nhanh ch.óng dẫn Ngụy Chiêu Chiêu đi ngay, anh chẳng hề muốn nhìn cái vẻ xòe đuôi làm dáng như khổng tước của Khương Ân Minh trước mặt cô chút nào.
Ngụy Chiêu Chiêu thì lại đang phân vân không biết có nên chào hỏi một tiếng hay không, còn đang chần chừ thì giọng nói của Khương Ân Minh đã vang lên từ phía sau:
"Đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu?"
Tiếng gọi đầu tiên còn mang chút do dự, nhưng sau khi sải đôi chân dài bước tới và nhìn thấy góc nghiêng của cô gái nhỏ, anh ta liền trở nên kích động: "Đồng chí Ngụy Chiêu Chiêu!"
Ngụy Chiêu Chiêu thở dài trong lòng, liếc sang nhìn Quý Hựu, ánh mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ, nhưng lọt vào mắt Quý Hựu thì lại biến thành sự xoa dịu. Tâm trạng anh cũng vì thế mà tốt lên đôi chút.
Ngụy Chiêu Chiêu nhoẻn miệng cười, vừa quay đầu định đáp lại thì ánh mắt chợt bắt gặp chiếc cúc áo màu vàng vô cùng nổi bật trên cổ tay áo bên phải mà Khương Ân Minh đang vẫy vẫy.
Đôi mắt cô từ từ mở to, ánh lên một tia kinh ngạc. Đây rõ ràng là chiếc cúc áo mà cô làm rơi, chẳng phải sao?
Biểu cảm của Ngụy Chiêu Chiêu bị Khương Ân Minh thu trọn vào tầm mắt. Trong đôi mắt hoa đào như chứa chan tình ý của anh ta xẹt qua một tia cười giảo hoạt, rồi lại nhanh ch.óng bị thay thế bằng vẻ chân thành hệt như mỗi khi nhìn cô.
Quý Hựu canh phòng quá đỗi nghiêm ngặt khiến bình thường anh ta chẳng có lấy một cơ hội để tìm gặp riêng Ngụy Chiêu Chiêu. Lúc đến Thực đường ăn cơm, nói quá nhiều lại sợ người khác đàm tiếu, nên Khương Ân Minh đành phải dùng chút mánh khóe nhỏ của riêng mình.
Nhưng khi cô nhìn thấy rồi, anh ta lại đ.â.m ra có chút thấp thỏm. Anh ta vẫn mỉm cười bước tới: "Trùng hợp quá, hai người định đi rồi sao?"
Âu Dương Nặc đứng phía sau nghe vậy, vừa thấy nực cười lại vừa xen lẫn chút ghen tị với Ngụy Chiêu Chiêu. Đừng tưởng cô ta không nhìn ra, Khương Ân Minh đi lo việc chỉ là cái cớ, chẳng qua là biết Ngụy Chiêu Chiêu cũng đang ở ga tàu nên mới cố ý đi tìm người ta mà thôi.
Tâm lý Âu Dương Nặc gần như méo mó, nét mặt chỉ là đang cố gồng mình chống đỡ. Kiếp trước, Khương Ân Minh rõ ràng mười mươi là thích cô ta, sang đến kiếp này, lại biến thành của Ngụy Chiêu Chiêu rồi. Cái lợi thế đi trước này lại bị con ranh kia nẫng tay trên mất sạch.
Nhưng nghĩ lại thế cũng tốt, dù sao mục tiêu của cô ta luôn là Quý Hựu. Bây giờ Ngụy Chiêu Chiêu đã nắm được nhược điểm của cô ta, những chuyện dự tính từ trước e là không thể công khai được nữa, vậy thì nếu Ngụy Chiêu Chiêu và Khương Ân Minh xảy ra chuyện gì, đối với cô ta cũng chẳng có hại gì. Tốt nhất là cứ xảy ra chuyện đi.
