Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 262
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:12
"Em không thể nào thích cậu ta được, đang muốn khích tướng anh đúng không?"
Quý Hựu suýt thì bị Ngụy Chiêu Chiêu lừa. Thật ra chỉ cần nghĩ kỹ lại những lần cô và Khương Ân Minh tiếp xúc, Quý Hựu thừa biết cô nhóc này hoàn toàn không thích Khương Ân Minh.
Thậm chí trước ngày hôm nay, cô còn chẳng hề hay biết cậu ta thích mình.
Một người nếu thực sự thích một người khác, làm sao có thể không nhận ra những cảm xúc, biểu cảm và tâm tư của đối phương được. Giống như tình cảm anh dành cho Ngụy Chiêu Chiêu vậy.
Ngụy Chiêu Chiêu trong lòng thầm bái phục Quý Hựu.
Không hổ danh là nam chính, không hổ danh là đại lão tương lai, dù có lo lắng đến đâu thì nội tâm vẫn không hề d.a.o động. Nhưng cô cũng lờ mờ nhận ra Quý Hựu hình như đang bị mình làm cho mụ mị đầu óc rồi.
Cái đầu nhỏ nảy số, cô liền đổi giọng: "Thế chẳng phải vì em còn phải lựa chọn cẩn thận sao? Mặc dù bây giờ không thích, nhưng vẫn có thể làm một phương án dự phòng mà. Lỡ đâu Doanh trưởng Khương sau này thăng quan phát tài thì sao? Anh cũng thừa biết em sống c.h.ế.t đòi lấy anh là vì nhắm trúng cái tương lai đầy triển vọng và cái mã đẹp trai của anh cơ mà, người ta Doanh trưởng Khương cũng đâu đến nỗi tệ. Dù sao chúng ta cũng chẳng phải vợ chồng thật sự, nhỡ anh ta mà tốt hơn anh, em còn có đường đổi mối chứ! Hơn nữa, ai dám khẳng định sau này em sẽ không thích anh ta cơ chứ."
Nói dứt lời, Ngụy Chiêu Chiêu thầm giơ ngón tay cái tự khen ngợi chính mình trong lòng.
Nói hay lắm, nói đỉnh lắm. Có thằng đàn ông nào lại cam chịu làm một món đồ bị người ta mang ra cân đong đo đếm chứ? Lần này chắc chắn không thể chệch đi đâu được. Bây giờ cô đích thị là một "nữ hải vương", đứng núi này trông núi nọ, lại còn ham hư vinh, hám sắc nam, hỏi ai mà chịu cho thấu?
Nhưng mà, Ngụy Chiêu Chiêu cũng chỉ tiện miệng nói vậy thôi. Có chút hàm ý giận lẫy, nhưng phần nhiều là muốn Quý Hựu nhìn rõ "bộ mặt thật" của cô rồi triệt để bỏ cuộc.
Mặc dù Quý Hựu đã tự nhủ với bản thân hàng trăm hàng ngàn lần rằng cô nhóc này chắc chắn đang nói hươu nói vượn, nhưng anh vẫn bị chọc tức cho một phen nghẹn ứ họng. Nhìn cái khuôn mặt nhỏ bé mà ngày nào anh cũng phải hiện lên trong đầu đến tám trăm lần kia, anh hung hăng gí c.h.ặ.t sau gáy cô, rồi cúi rập xuống.
Lại hôn à?
Ngụy Chiêu Chiêu tức giận đạp thẳng về phía Quý Hựu. Chân Quý Hựu bị đạp liên tiếp mấy phát mà mặt mũi vẫn y như không có cảm giác gì. Tựa như mọi giác quan của anh giờ đây đều dồn hết lên bờ môi bạc mỏng manh kia, cùng với ngọn lửa giận đang bùng cháy phừng phừng.
Cô dứt khoát không đá nữa, mà đưa tay ôm chầm lấy cổ Quý Hựu, bắt đầu c.ắ.n nhấm vô tình. Không giống như kiểu c.ắ.n yêu của Quý Hựu, Ngụy Chiêu Chiêu là c.ắ.n thật, gặm thật.
Hương vị tanh mặn ngai ngái rỉ ra trong khoang miệng, người đàn ông ấy lại chẳng mảy may có ý định buông ra, ngược lại từng đợt từng đợt ập đến càng thêm cuồng dã, mãi cho tới lúc Ngụy Chiêu Chiêu bị ép đến mức không thở nổi anh mới chịu lơi lỏng đôi chút.
Cô còn chưa kịp há miệng hít thở vài ngụm không khí để hoàn hồn, Quý Hựu đã buông ra một câu thứ hai trong ngày khiến cô thấy khó tin đến mức tự hỏi phải chăng con người này cũng bị tráo linh hồn rồi:
"Cái thằng ẻo lả đó thì có gì mà đẹp trai?"
