Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 265
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:12
Anh sợ Ngụy Chiêu Chiêu nhân lúc anh không có nhà sẽ lén lút thu dọn đồ đạc dọn đi mất.
Nhưng Ngụy Chiêu Chiêu hoàn toàn chẳng thèm nghĩ đến việc lén lút dọn đi, cô luôn cho rằng việc mình dọn về lại phòng của mình ở là chuyện đương nhiên.
Quý Hựu nhìn Ngụy Chiêu Chiêu thu dọn đồ đạc của mình lại thấy bực dọc, anh nghĩ ngợi mãi mới tìm ra được một lý do: "Nếu cô dọn sang đó thì tôi cũng dọn sang đó ở cùng cô."
Ngụy Chiêu Chiêu đặt mạnh đồ xuống, chống nạnh quay lại: "Anh giở trò vô lại mãi không chịu xong đúng không?"
Quý Hựu thầm nghĩ ai mà ngờ giở trò vô lại lại dùng tốt thế cơ chứ?
Anh tỏ vẻ đứng đắn: "Nếu lý do cô muốn ly hôn với tôi là để tìm một người tốt hơn, vậy thì hiện tại ít nhất cô không tìm được đâu. Những người có chức vụ cao hơn tôi toàn là mấy lão già khọm, đều kết hôn cả rồi. Những người chức vụ ngang tầm tôi cũng chẳng có tiền đồ bằng tôi. Khương Ân Minh là cấp dưới trực tiếp của tôi, cô chê tôi không lấy mà lại đi chọn cậu ta à?"
Ngụy Chiêu Chiêu nghe xong bật cười thành tiếng: "Thủ trưởng Khương có biết anh gọi ông ấy là lão già khọm không?"
Quý Hựu sững sờ, nhưng nhìn thấy nụ cười tươi tắn của Ngụy Chiêu Chiêu, tâm trạng anh cũng thả lỏng đôi chút: "À ừm... Ông ấy là ông già, không phải lão già khọm."
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn khuôn mặt tuấn tú ngốc nghếch của Quý Hựu rốt cuộc vẫn mềm lòng. Cô kéo kín bưng tấm rèm ở giữa lại, biểu cảm vô cùng nghiêm túc:
"Tôi có thể không dọn đi vội, nhưng chúng ta phải giống như trước kia, nước giếng không phạm nước sông!"
Quý Hựu lơ đãng đáp: "Được."
Đây là lần đầu tiên trong ngày hôm nay cô nói mà Quý Hựu không phản bác, Ngụy Chiêu Chiêu hơi ngẩn người.
Nhân cơ hội này, Quý Hựu vội vàng sải bước sang phía phòng bên kia: "Để tôi sang dọn chăn đệm của cô qua đây, đỡ cho buổi đêm cô ngủ bị lạnh."
Ngụy Chiêu Chiêu trơ mắt nhìn Quý Hựu dọn dẹp xong xuôi mọi thứ mới muộn màng phản ứng lại:
"Sao anh biết ban đêm tôi ngủ hay bị lạnh?"
Nhưng đến tận cuối cùng Ngụy Chiêu Chiêu cũng chẳng hỏi ra ngô ra khoai gì cả. Sau khi trải giường xong, Quý Hựu vội vàng đi trả xe rồi đi làm luôn, Ngụy Chiêu Chiêu nhìn cái chăn gấp vuông vức như khối đậu phụ mà trong lòng hơi chột dạ.
Phải biết là bình thường cô có bao giờ gấp chăn đâu cơ chứ.
Vốn dĩ Ngụy Chiêu Chiêu định gọi điện thẳng về nhà để hỏi, nhưng thời buổi này điện thoại vẫn là đồ hiếm. Trong tòa nhà văn phòng, ngay cả Quý Hựu cũng chẳng có điện thoại dùng riêng, ngoại trừ thủ trưởng Khương và vài vị lãnh đạo khác ra, muốn gọi điện đều phải ra phòng truyền đạt.
Nếu lỡ bị kẻ có tâm nghe lén được thì mọi chuyện càng hỏng bét.
Ngồi xuống ngay ngắn viết xong một bức thư, chiều đi làm Ngụy Chiêu Chiêu bèn mang đi gửi.
Vốn dĩ Ngụy Chiêu Chiêu còn tưởng giữa mình và Quý Hựu khó tránh khỏi sẽ hơi ngượng ngùng, nhưng người kia bận tối mắt tối mũi suốt mấy ngày liền chẳng thấy bóng dáng đâu. Mỗi lần anh về thì cô đã ngủ say mất rồi, đừng nói là nói chuyện t.ử tế, đến thời gian chạm mặt nhau còn chẳng có.
Cơ hội để tặng áo sơ mi cũng không có luôn.
Nếu không phải mỗi sáng chỗ Quý Hựu nằm vẫn còn vương chút hơi ấm, Ngụy Chiêu Chiêu gần như chẳng phát hiện ra anh từng về nhà.
Ngụy Chiêu Chiêu đợi Quý Hựu mấy ngày liền. Buổi tối lúc không có việc gì làm, cô bèn lấy số tiền sính lễ mà nhà họ Quý từng đưa ra sắp xếp lại. Ngoại trừ một số đồ khô ăn được, số đồ đạc này cô chưa từng động tới. Những món đồ lớn như bàn ghế đều để ở quê không mang theo được, có thể mang theo chỉ là tiền bạc và tem phiếu.
