Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 273
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:13
Sao Quý Hựu lại không biết cô đang trốn tránh câu nói vừa rồi của anh chứ? Nhưng vật cực tất phản, anh không dây dưa quá nhiều, bước tới lật cổ áo ra. Hai chữ "Quý Hựu" bên trên thanh tú đẹp mắt, đường chỉ may cũng rất khít.
Ngón tay anh khẽ lướt qua dòng chữ. Rõ ràng vải vóc lạnh buốt không có độ ấm, nhưng khoảnh khắc ấy, Quý Hựu dường như nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ bé cầm kim chỉ đang thoăn thoắt đưa đi đưa lại, tựa như cánh bướm chập chờn lượn bay trên đó.
Hạt mầm mà trái tim Quý Hựu dành cho Ngụy Chiêu Chiêu gieo xuống, từ lâu đã mọc thành cây cổ thụ che trời rồi.
Những lời thốt ra từ đôi môi mỏng bạc ấy đặc biệt thâm tình: "Đẹp lắm, tôi rất thích."
Câu "mặc thử xem" của Ngụy Chiêu Chiêu vốn dĩ sắp sửa buột miệng thốt ra, nhưng vừa nghĩ tới việc mình đã khâu thứ gì vào trong áo, cô lại đổi giọng: "Anh thích là tốt rồi, tôi buồn ngủ rồi, đi ngủ trước đây."
"Không nhìn tôi mặc thử xem trông thế nào sao?" Quý Hựu vội vàng níu lấy tay Ngụy Chiêu Chiêu.
Ngụy Chiêu Chiêu không dám nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói nhẹ bẫng: "Sau này thiếu gì lúc xem."
"Xem bây giờ luôn."
Quý Hựu nói đoạn bắt đầu cởi áo. Bây giờ anh cũng chẳng còn kiêng dè gì nữa, động tác cởi áo cực kỳ nhanh lẹ.
Ngụy Chiêu Chiêu cũng rất thành thật lén lút nhìn trộm qua.
Quý Hựu thầm nghĩ sau này mình có thể cởi áo nhiều thêm vài lần. Dù sao chẳng phải cô thích nhìn lắm sao...
Tuy trong lòng có chút tự khinh bỉ bản thân, nhưng nếu có thể dựa vào thân xác để giữ cô lại, Quý Hựu cũng chẳng ngại cởi thêm vài lớp áo.
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn vài lần rồi thôi. Không phải không muốn nhìn, mà cô sợ mình thật sự sẽ chảy m.á.u mũi mất.
Trước đây cô còn thấy trong tiểu thuyết viết khoa trương quá mức, cái gì mà gặp trai xinh gái đẹp là xịt m.á.u mũi các thứ, thật sự quá ảo ma.
Nhưng đến khi tận mắt chứng kiến thì...
Lần nào Ngụy Chiêu Chiêu cũng bị vả mặt đôm đốp.
Thân hình đó nhìn mà khiến người ta m.á.u nóng sục sôi, tim đập thình thịch, trong đầu càng như có pháo hoa nở rộ tiếng sấm rền vang.
Ngụy Chiêu Chiêu cảm thấy cảm giác này mà mãnh liệt thêm chút nữa, chắc chắn sẽ mất mặt lắm đây.
Quý Hựu rất nhanh đã thay áo xong. Áo mặc vừa vặn thoải mái thì chớ, đường cắt may còn tinh xảo hơn quần áo mua ngoài tiệm. Nhất là chiếc sơ mi này mới nhìn qua tưởng chẳng khác gì những chiếc áo trước kia của anh, nhưng mặc vào rồi lại thấy tôn dáng thẳng tắp hơn hẳn áo thường, có vài chi tiết nhỏ cũng được thiết kế vô cùng tinh tế.
Lần này anh không phải nói để dỗ dành Ngụy Chiêu Chiêu nữa, mà là xuất phát từ tận đáy lòng: "Chiêu Chiêu, tôi thật sự rất thích."
Ngụy Chiêu Chiêu len lén ngẩng đầu lên. Đôi mắt phượng của Quý Hựu ánh lên sự dịu dàng mà cô chưa từng thấy bao giờ. Ngũ quan sâu sắc tinh xảo dưới nền áo xanh lam đậm dường như càng thêm lập thể và bí ẩn. Dáng áo vừa vặn cũng làm Quý Hựu trông rạng rỡ tinh thần hơn hẳn, chẳng hề giống những bộ quần áo trước kia làm anh trông gò bó, như thể cả người bị nhét gượng gạo vào trong lớp áo vậy.
Cô chân thành cảm thán: "Đẹp thật đấy."
Nghe xong câu này, đôi lông mày của Quý Hựu khẽ nhếch lên, anh tiến thêm một bước về phía Ngụy Chiêu Chiêu, khẽ thầm thì: "Ở quê tôi, chỉ có vợ mới may áo cho thôi."
Ngụy Chiêu Chiêu lườm Quý Hựu một cái: "Mẹ anh chưa may cho anh bao giờ à? Chị anh chưa may cho anh bao giờ sao?"
