Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 276
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:13
Nhưng cô nói cô không thích nữa rồi.
Một khi vấn đề tình cảm bị mang ra nói, mọi thứ dường như trở nên bất lực và vô phương cứu chữa đến nhường nào.
Quý Hựu sau khi yêu Ngụy Chiêu Chiêu, căn bản không thể nào quả quyết thốt ra câu "Cô nhất định thích tôi" được nữa.
Anh bắt đầu vùng vẫy, bắt đầu chần chừ, anh chìm sâu trong làn sương mù dày đặc.
Nhìn thấy khóe mắt Quý Hựu ngân ngấn nước, nước mắt Ngụy Chiêu Chiêu càng tuôn rơi mãnh liệt, nhưng lúc gật đầu lại không chút do dự: "Không thích nữa, một chút cũng không thích."
Quý Hựu đã hoàn toàn buông tay ra, nhưng vẫn hèn mọn không cam lòng từ bỏ: "Sau này có thể thích tôi lại được không?"
Ngụy Chiêu Chiêu khẽ đáp: "Sau này chắc là không được nữa rồi."
Quý Hựu lấy khăn tay của mình đưa cho Ngụy Chiêu Chiêu, hít sâu một hơi. Dường như đã khôi phục lại lý trí ngày thường, giọng nói anh cũng lạnh nhạt hẳn đi:
"Biết rồi, tôi không làm khó cô nữa. Nhưng cô không cần phải dọn ra ngoài đâu, tôi đến ký túc xá ở."
Nói xong anh bắt đầu thu dọn đồ đạc, không chừa cho Ngụy Chiêu Chiêu một chút cơ hội nào để phản bác.
Ngụy Chiêu Chiêu cũng chẳng còn sức để phản bác nữa. Những lời trái lương tâm ấy thốt ra gần như đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô.
Hơn nữa cô cũng có thể cảm nhận được sự kiên quyết và lạnh lùng của Quý Hựu.
Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc chia tay, nhưng khi bề việc này thật sự sắp sửa trở thành hiện thực, Ngụy Chiêu Chiêu vẫn đau lòng muốn c.h.ế.t. Cô không dám khóc thành tiếng, tay nắm c.h.ặ.t chiếc khăn của Quý Hựu, chui vào trong chăn, quay mặt vào tường lén lút rơi nước mắt.
Thấy chưa, hạnh phúc chỉ thiếu một chút xíu nữa là chạm tay tới nhưng vẫn chẳng thể có được. Tại sao ở thế giới nào cô cũng phải trải qua nhiều kiếp nạn đến thế chứ?
Thế giới trưởng thành cũng chẳng tốt đẹp, thế giới có người yêu thương cũng chẳng tốt đẹp.
Không lâu sau, Quý Hựu thổi tắt đèn dầu. Ngụy Chiêu Chiêu cảm nhận được có người đang đứng ở phía mình bèn vội vàng điều chỉnh nhịp thở, nhắm nghiền mắt lại.
"Thế mà cũng ngủ được."
Trong bóng tối, Quý Hựu thở hắt ra một tiếng rồi leo lên chiếc giường sưởi bên kia. Hai người bị ngăn cách bởi tấm rèm ở giữa, ai nấy đều cất giấu nỗi buồn đứt từng khúc ruột của riêng mình.
Chẳng biết qua bao lâu, Ngụy Chiêu Chiêu bỗng cảm nhận được tay Quý Hựu luồn vào trong chăn cô, ngay sau đó eo cô bị vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy, anh gần như kéo tuột cô vào trong n.g.ự.c mình một cách dễ như trở bàn tay.
Cổ tay cô bị anh nhẹ nhàng nắm lấy, chiếc đồng hồ đeo tay đã được ủ ấm được đeo lại vào tay cô.
Cảm nhận nhiệt độ cơ thể của người phía sau, Ngụy Chiêu Chiêu không dám nhúc nhích. Cô vừa nhẫn tâm, lại vừa tham lam không muốn đ.á.n.h mất đi sự ỷ lại cuối cùng này.
Cằm Quý Hựu tựa lên vai Ngụy Chiêu Chiêu, hương thơm từ ngọn tóc cô khiến trái tim Quý Hựu chợt trở nên rất đỗi bình yên. Hồi lâu sau, anh mới đặt một nụ hôn lưu luyến lên đỉnh đầu cô, giọng nói khàn khẽ: "Tôi đi rồi, ban đêm cô lạnh thì ai ôm cô cho ấm đây?"
Gần như ngay khoảnh khắc thốt ra câu nói ấy, Quý Hựu khẽ cười tự giễu.
Anh đi rồi, thiếu gì người thích cô, anh thì tính là cái thá gì chứ?
Nghĩ đến đây, vòng tay anh lại càng ôm c.h.ặ.t hơn một chút.
Nghe thấy câu nói đó, lông mi Ngụy Chiêu Chiêu cũng khẽ run rẩy.
