Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 285
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:14
Dù cho đến tận phút ch.ót, anh vẫn kiên quyết không b.ắ.n ra mũi tên đang ở trên dây cung.
Ngụy Chiêu Chiêu không hiểu vì sao Quý Hựu lại từ chối, thậm chí cô còn thấy tủi thân vô cùng. Cô vùng vằng dùng sức đẩy Quý Hựu ra, nhưng người đàn ông kia lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Một cái ôm vừa ấm áp lại dạt dào sự dịu dàng.
"Tại sao chứ!"
Ngụy Chiêu Chiêu đâu phải là kẻ ngốc, sao cô có thể không biết chuyện đó phải tiến hành thế nào? Người đàn ông này không chịu làm bước tiếp theo, cũng chẳng cho phép cô cởi quần áo.
Có phải anh đang chê bai cô rồi không?
Ý nghĩ này vừa nảy ra, nước mắt Ngụy Chiêu Chiêu đã tuôn rơi lã chã. Thấy cô khóc, ruột gan Quý Hựu thắt lại, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cô dỗ dành:
"Em đừng suy nghĩ lung tung. Vừa rồi em chủ động hôn anh, nếu anh không đáp trả thì anh không phải là đàn ông. Nhưng nếu lợi dụng lúc em say rượu không tỉnh táo mà làm chuyện bậy bạ, thì anh lại càng không đáng mặt đàn ông nữa, hiểu không?"
Đàn ông thế này đàn ông thế nọ, Ngụy Chiêu Chiêu chỉ lọt tai đúng một câu. Đôi mắt cô trợn tròn kinh ngạc, thậm chí còn quên bẵng cả việc khóc lóc: "Anh nói anh không phải đàn ông?"
Quý Hựu tức điên, đ.á.n.h bốp một cái rõ kêu lên m.ô.n.g cô: "Anh là đàn ông!"
Ngụy Chiêu Chiêu trả lời một cách hết sức tự nhiên: "Thế thì để em sờ thử xem nào."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô biểu lộ vẻ hợp tình hợp lý, chẳng hề cảm thấy lời nói của mình vừa hạ lưu, vừa vô sỉ đến mức nào.
Hơi thở của Quý Hựu nặng nề hẳn đi. Dục vọng vừa mới bị ép xuống nay lại một lần nữa bùng phát, thậm chí còn mãnh liệt hơn ban nãy.
Phải công nhận rằng lời nói vừa rồi của cô quá sức trêu ngươi, càng thản nhiên lại càng câu dẫn trí mạng.
Anh cố gắng duy trì nhịp thở, trầm giọng hỏi: "Em thực sự muốn sờ sao?"
Cô gái nhỏ nhíu mày, bĩu đôi môi đỏ hồng: "Không cho thì thôi, đồ keo kiệt."
Nói rồi cô dứt khoát quay lưng đi, chẳng thèm đếm xỉa gì đến Quý Hựu nữa. Có điều sau một phen vật lộn khá mất sức, cô cũng đã mệt rã rời.
Rượu quả đúng là một thứ tốt, chuỗi ngày qua Ngụy Chiêu Chiêu luôn mất ăn mất ngủ, nhưng ngay lúc này đây, tinh thần cô dường như đã được giải phóng hoàn toàn.
Hai mí mắt đã bắt đầu đ.á.n.h nhau liên hồi. Ngay khoảnh khắc Ngụy Chiêu Chiêu gần như chìm vào giấc ngủ, Quý Hựu - người nãy giờ vẫn im lặng giữ một khoảng cách nhất định - bỗng dưng tiến sát lại gần cô.
Ngụy Chiêu Chiêu giật mình, đôi mắt vốn đang lờ đờ nhắm nghiền nay mở to hết cỡ, ngay sau đó, gương mặt cô đỏ bừng lên.
Sau đó, cô hốt hoảng lùi rụt người về phía sau, trân trối nhìn Quý Hựu bằng vẻ mặt sợ sệt tột độ.
Thấy bộ dạng hoảng sợ của cô, Quý Hựu thật sự dở khóc dở cười. Anh không nói năng gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô chằm chằm.
Nói thật thì, đây cũng là lần đầu tiên của anh, lúng túng hệt như gái lỡ thì lần đầu lên kiệu hoa vậy. Muốn an ủi cô vài câu nhưng anh lại chẳng biết nên nói thế nào cho phải.
Ngụy Chiêu Chiêu lúc này đang say bí tỉ nên đầu óc trống rỗng. Chỉ chốc lát sau, cô đã quên béng mất cái thứ đáng sợ vừa khiến mình sợ hãi tột độ kia. Ngửi thấy mùi cồn nồng nặc trên người, cô cau mày nhăn mặt:
"Em muốn đi tắm!"
Quý Hựu vốn đang nín thở chờ cô phát biểu cảm nghĩ, nào ngờ lại bị câu nói không đầu không đuôi kia dội cho gáo nước lạnh. Trong thâm tâm anh thoáng thất vọng không nói nên lời, nhưng vẫn nhanh ch.óng đứng dậy: "Vậy em khoan hẵng ngủ, để anh đi đun nước cho em đã."
