Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 289
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:15
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc giả tạo của hai kẻ trước mặt, Thủ trưởng Khương tức đến bật cười. Ông xông thẳng tới, bồi cho mỗi người một cú đá trời giáng. Cảm thấy vẫn chưa bõ tức, ông lại khuyến mãi thêm cho thằng con trời đ.á.n.h của mình một cú đạp nữa.
Giận quá hóa cười, Thủ trưởng Khương lôi Quý Hựu ra mắng xối xả đầu tiên: "Cậu thay tâm đổi tính từ cái lúc nào thế hả? Gần mực thì đen có đúng không? Đáng lẽ tôi không nên điều cái thằng ranh con này đến chỗ cậu mới phải. Cậu thử nhìn lại bản thân mình xem, làm cái chức Đoàn trưởng mà ngày càng coi trời bằng vung rồi đấy. Thân là một quân nhân, cậu lại dám hùa theo thằng ranh này làm mấy trò lừa gạt vi phạm kỷ luật sao? Cậu định chọc tức tôi đến c.h.ế.t để tự mình ngoi lên làm Thủ trưởng à?"
Trận mắng té tát khiến Quý Hựu áy náy khôn nguôi, đành cúi gầm mặt im thin thít. Thế nhưng Khương Ân Minh đứng bên cạnh lại không nhịn được mà phì cười thành tiếng.
Thật là, dù trước kia mối quan hệ của anh ta với Quý Hựu chẳng ra sao, nhưng kể từ cái ngày ông bô nhà mình coi trọng Quý Hựu, tính ra hai người quen nhau cũng ngót nghét bảy tám năm rồi. Thú thật, đây là lần đầu tiên anh ta thấy Quý Hựu có bộ dạng t.h.ả.m thương rụt rè thế này đấy.
Trông buồn cười c.h.ế.t đi được.
Thái độ đó càng khiến Thủ trưởng Khương bực tức hơn. Ông lại thẳng cẳng sút cho Khương Ân Minh thêm một phát nữa:
"Còn anh thì sao? Quý Hựu làm vậy thì còn có lý do, còn anh chủ động xin ra trận là có ý gì? Anh là Bồ Tát chắc?"
Khương Ân Minh hé miệng, định nói toạc móng heo tâm tư tình cảm mình dành cho Ngụy Chiêu Chiêu. Tuy nhiên, sợ hành động này sẽ vô tình mang rắc rối đến cho cô nên anh ta đành gượng gạo nương theo lời Thủ trưởng Khương: "Đúng thế đấy ba, tấm lòng Bồ Tát thiện lương của con ba còn lạ gì nữa?"
Thủ trưởng Khương hừ lạnh một tiếng: "Anh mà thiện lương á? Trong cái nhà này, anh là kẻ m.á.u lạnh vô tình nhất thì có. Anh khỏi cần ngụy biện lươn lẹo với tôi, tôi nói thẳng luôn cho anh biết: cái chuyện anh đang ấp ủ trong lòng là hoàn toàn không có khả năng đâu. Nửa cuối năm nay, lo mà cút về cái hải đảo của anh đi."
Nhắc đến chuyện này, tâm trạng của Thủ trưởng Khương cũng trở nên cực kỳ cáu kỉnh.
Đứa con trai do mình dứt ruột đẻ ra, ông còn lạ gì bản tính của nó nữa? Ngoại trừ người thân trong gia đình thì nó mới tỏ vẻ quan tâm chăm sóc. Còn với người ngoài, Khương Ân Minh lúc nào cũng tỏ vẻ thân thiện nhiệt tình nhưng thực chất lại là kẻ lạnh lùng, dửng dưng không quan tâm đến ai.
Trước kia, Thủ trưởng Khương vẫn luôn thấp thỏm lo âu, tự hỏi đời này thằng con quý hóa của mình có lấy nổi vợ hay không. Vợ chồng ông chẳng đòi hỏi kén chọn gì, chỉ cần Khương Ân Minh thích, cho dù nó có dắt một con lợn nái về nhà, vợ chồng ông cũng c.ắ.n răng chấp nhận.
Nào ai ngờ, nó lại nhắm trúng Ngụy Chiêu Chiêu.
Giá như là ngay từ những ngày đầu thì còn đỡ. Lúc ấy, nếu Ngụy Chiêu Chiêu thực sự có thể thuận tình ly hôn với Quý Hựu một cách hòa bình, thì Thủ trưởng Khương cũng ưng cô gái này lắm. Vừa thông minh, xinh đẹp, lại nấu nướng giỏi giang.
Nhưng giờ đây, Thủ trưởng Khương đã tinh ý nhận ra tình cảm Quý Hựu dành cho Ngụy Chiêu Chiêu nay đã thay đổi. Sự biến chuyển vi diệu ấy khiến Thủ trưởng Khương nhìn thấu mà hối hận không thôi.
