Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 30
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:05
Còn ba cái lời dèm pha mỉa mai có cũng như không kia, cô vứt ra sau đầu luôn, vài ba câu c.h.ử.i kháy thì nhằm nhò gì so với cái đói thấu tâm can?
Trông vẻ mặt ngờ nghệch vô lo vô nghĩ của cô, Quý Hựu tức nghẹn họng: "Sau này ở nhà đừng có gọi tôi là anh họ. Thêm nữa, hễ có kẻ nào nhai lại mấy lời rác rưởi ấy, cô cứ bật lại cho tôi, không việc gì phải nhẫn nhịn. Cô đã bước chân vào cửa nhà tôi, thì bất kỳ kẻ nào cũng phải nể mặt cô vài phần."
Lúc này cô mới nghiêm túc đả thông tư tưởng. Nhìn anh cao ráo lẫm liệt, lòng cô chợt sáng bừng.
Ừ nhỉ, người ta là đoàn trưởng, ai nấy đều cung phụng kính nể. Nếu cô cứ khúm na khúm núm bôi gio trát trấu ra ngoài thì chẳng phải là đạp đổ sĩ diện của anh sao?
Ngụy Chiêu Chiêu dạ vâng rối rít: "Dạ sẽ không đâu, anh họ... Quý Hựu, em xin thề từ nay về sau sẽ không để bố con thằng nào bắt nạt nữa!"
Miệng thì leo lẻo hứa hẹn là vậy, nhưng anh nhìn bộ dạng mềm nắn rắn buông của cô, dạ vẫn ấm ách. Thôi thì nói tới đây là cạn lời, anh cũng cạn sạch sức lực để lên lớp nữa rồi.
Có điều trong bụng anh đã bắt đầu rục rịch mưu tính xem nên vứt cô vào chỗ nào làm việc cho êm chuyện.
Bị Quý Hựu phủ đầu cho một trận, cô sao dám mở lời nhờ anh khuân vác hộ nữa. Cô đành nghiến răng nghiến lợi, hai tay khệ nệ lết một cái túi, hướng thẳng về phía gian nhà nhỏ.
"Đợi đã." Quý Hựu hít một hơi thật sâu, c.h.ử.i thầm một tiếng đồ ngốc, rồi sải bước tới, giật phắt cái túi từ tay cô. Tiện thể anh xách luôn ba cái còn lại, một lèo tống thẳng vào trong nhà.
Ngụy Chiêu Chiêu bưng miệng cười trộm, lạch bạch chạy theo sau.
Thấy chưa, anh đúng là phường khẩu xà tâm phật, âu cũng chẳng phải loại gai góc khó gần gì cho cam!
"Bên này bé hơn một tí nhưng đồ đạc thì không thiếu thứ gì. Cô thiếu gì cứ bảo, tôi đi mua cho. Chỗ này có một cái nhà vệ sinh nhưng không tắm rửa được, muốn tắm thì phải sang bên tôi." Nói đến đây, anh bỗng sượng trân, lảng tránh ánh mắt, vờ như đang thăm thú căn phòng, rồi bồi thêm:
"Tôi thi thoảng mới đảo qua nhà, lại hay về trễ nên cô cứ yên tâm. Bếp núc cũng nằm bên tôi, cô muốn dùng lúc nào cứ tự nhiên."
Quý Hựu chợt phóng ánh mắt dò xét lên người cô.
Dẫu trên tàu cô nổ là biết nấu cá kho tàu, nhưng nhỏ này biết nấu ăn thật không đấy?
Cô đang mải mê tung tăng khám phá cái ổ nhỏ của mình, hơi sức đâu mà rảnh rang để ý tới con mắt săm soi của Quý Hựu. Chắc cũng bập bõm nghe lọt lỗ tai vài từ, cô gật gà gật gù cho có lệ: "Dạ, em biết rồi, cảm ơn anh... Quý Hựu."
Suýt thì buột miệng gọi nhầm, cô lén c.ắ.n đầu lưỡi, cấm dám ngoái lại nhìn bản mặt của anh.
Quý Hựu cũng kiệm lời. Thấy cô hớn hở ra mặt, bụng anh cũng xì bớt cục tức. Anh bỏ lại một câu có việc gì cứ gọi, rồi một đường thẳng tiến ra ngoài.
Lúc này cô mới bật cười hỉ hả, đưa mắt ngắm nghía gian phòng, cõi lòng nhảy múa sung sướng.
Rêu rao là nhà nhỏ, phòng ốc thì cũng vỏn vẹn có một gian, thế nhưng cái giống gì cũng có sất.
Tủ quần áo, giường chiếu, bàn học, bệ cửa sổ. Dù trông có vẻ nhuốm màu thời gian, nhưng cô lại mê mẩn cái đồ đạc mang dấu ấn năm tháng này.
Cô chưa từng được đặt chân vào nơi nào t.ử tế, lại còn là một chốn riêng tư của riêng mình cô. Toàn bộ căn phòng ngập tràn ánh sáng, lau dọn qua loa lại chả biến thành một cái kén nhỏ ấm cúng quá đi chứ.
