Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 314
Cập nhật lúc: 26/03/2026 07:17
"Chú Khâu, chú Khâu! Chú cho cháu vào xem đi, chắc chắn có hiểu lầm gì đó, Chiêu Chiêu bình thường ngốc nghếch lắm, con bé chắc chắn không biết gì đâu!"
Bên ngoài phòng thẩm vấn, Khương Ân Minh chỉ thiếu nước quỳ xuống cầu xin Cục trưởng Khâu.
Vừa nãy lúc ra khỏi nhà có hơi mất thời gian, Khương Ân Minh chạy như bay một mạch, tóc tai và nước trên người đều đã khô, chỉ là không kịp đến trước khi Ngụy Chiêu Chiêu bị nhốt vào.
Nhìn thấy nơi cô bị nhốt, tim Khương Ân Minh như treo lên, anh ta từng thấy không ít đồng nghiệp và bạn bè của cha mình bị nhốt vào đây, lúc ra ngoài đều mất nửa cái mạng.
Còn những người không ra được thì đều đã mất mạng rồi.
Cục trưởng Khâu nhìn Khương Ân Minh hoảng hốt thì sững người một lúc, sau đó mới cố tình nghiêm mặt nói: "Chuyện này là chuyện cậu có thể xen vào được sao? Cha cậu không cản cậu à? Mau đi đi, đến từ đâu thì về lại đấy!"
Chuyện này cũng là do ông ta xui xẻo nên mới dính phải, chuyện lớn như vậy ông ta đâu có quản được? Hơn nữa toàn là chuyện hệ trọng, Cục trưởng Khâu cũng không biết cấp trên sẽ xử lý thế nào.
Ông ta vừa được biết qua điện thoại, lãnh đạo cấp trên đã đi họp, sau đó toàn bộ đội đã bị phong tỏa, không cho một chút tin tức nào lọt ra ngoài.
"Cháu chỉ vào xem con bé thôi, cháu không làm gì cả! Cháu xin chú đấy." Nếu không phải lúc ở nhà Khương Ân Minh đột nhiên quỳ mạnh xuống khiến đầu gối sưng lên, vừa rồi lại chạy như bay một mạch nên bây giờ đứng thẳng cũng hơi khó khăn, thì giờ anh ta đã có thể quỳ xuống trước mặt Cục trưởng Khâu rồi.
Anh ta chưa bao giờ cho rằng đàn ông quỳ gối là chuyện gì to tát, nếu quỳ gối có tác dụng, lúc cần nhún nhường thì cứ nhún nhường là được.
Huống chi là vì Chiêu Chiêu.
Cục trưởng Khâu bị Khương Ân Minh cầu xin liên tục mấy câu làm cho sợ hãi, ông ta nhẫn tâm, hạ giọng nói: "Ân Minh, cậu đang làm gì vậy? Thích cô gái nhà người ta à? Thích người ta mà phải đ.á.n.h đổi cả bản thân mình sao? Cha cậu không nói cho cậu biết chuyện này có ý nghĩa gì à? Cậu mau về đi, tôi coi như cậu chưa từng đến đây!"
"Cậu đến đây còn chưa đủ tư cách, đây cũng không phải là nơi cậu nên đến, Ân Minh, về đi."
Ông ta còn một chuyện chưa nói, đó là nếu thật sự như lời Âu Dương Nặc kia nói, thì Ngụy Chiêu Chiêu này chính là vợ của Quý Hựu, cậu Khương Ân Minh đến đây làm gì?
Một tia tuyệt vọng loé lên trong mắt Khương Ân Minh, sau đó anh ta cũng đột nhiên hạ thấp giọng, ghé sát vào tai Cục trưởng Khâu nói: "Chú Khâu, lần trước cháu nhìn thấy chú ở cung tiêu xã, người đi bên cạnh chú hình như không phải là thím Hoàng."
Sắc mặt Cục trưởng Khâu tái nhợt, giọng nói tuy nhỏ nhưng vô cùng tức giận: "Cậu nhóc này khá lắm, dám lấy chuyện này ra uy h.i.ế.p tôi phải không?"
Khương Ân Minh không dám nhìn Cục trưởng Khâu nhưng cũng không phủ nhận.
"Được, được, cậu đi đi! Có trách nhiệm gì thì tự mình gánh lấy, tôi không quan tâm đến cậu nữa." Cục trưởng Khâu tức giận bước sang một bên, nhường đường cho Khương Ân Minh.
Nhưng đến khi Khương Ân Minh đi vào trong, ông ta vẫn thở dài một tiếng: "Cậu nhóc này từ bao giờ lại quan tâm đến một cô gái như vậy? Cha mẹ cậu biết được sẽ đau lòng biết bao, lần này tôi châm chước cho cậu, sau này đừng dính dáng gì đến cô ta nữa, biết chưa? Tôi cũng biết cậu chỉ nói vậy thôi, sẽ không nói với thím của cậu đâu, phải không?"
