Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 33
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:05
Quý Hựu làm việc tay chân nhanh thoăn thoắt. Mới ra vào có mấy lượt mà giường kháng đã được đốt xong xuôi, thậm chí tay anh còn chẳng dính tí bụi nào.
Ngụy Chiêu Chiêu đứng coi mà trố mắt há mồm. Vừa ngưỡng mộ, trong lòng lại sinh thêm tí thiện cảm, tất nhiên cái thiện cảm này chẳng dính líu gì sất tới tình yêu.
Ngày xưa lúc còn sống lủi thủi ở nhà cô ruột, nhà đó có một ông anh họ. Anh họ với dượng chả động móng tay vào việc gì bao giờ. Có bận dượng rửng mỡ hâm đồ ăn, quên tắt bếp gas suýt thì nổ tung nhà, rốt cuộc lại vu oan giáng họa lên đầu một đứa con nít tám tuổi là Ngụy Chiêu Chiêu.
Hình phạt kèm theo là nửa tháng trời ngày nào cũng chỉ được ăn đúng một bữa cơm.
Cái nhà cô ruột này hiếm khi động chân động tay với cô, vì nhỡ người ngoài nhìn thấy, lại mang tiếng xấu cho cả gia đình. Chúng chỉ cấm cô ăn cơm, hoặc bắt cô thức trắng đêm. Sự đói khát và mệt mỏi rã rời khiến cô đinh ninh thà bị đ.á.n.h cho một trận còn hơn, ít nhất là kết thúc tương đối nhanh.
Thế nên cô cực kỳ nể phục sự tháo vát cùng tốc độ làm việc thần sầu của Quý Hựu, sự tán thưởng trong mắt như chực trào ra ngoài.
Bị cái ánh mắt như kẻ si tình của cô nhìn chòng chọc, ruột gan Quý Hựu bỗng dưng bứt rứt, chợt thấy hối hận vì nhận lời giúp cô quá dễ dãi.
Nhỡ đâu cô ả lại hiểu lầm thì tính sao?
Ngụy Chiêu Chiêu vẫn mặt ngơ ngơ ngác ngác. Nhìn chiếc giường kháng nóng hầm hập, lòng cô khấp khởi mừng thầm vì sắp được đ.á.n.h một giấc ấm áp. Giờ phút này cô chỉ hận không thể tâng bốc anh lên tận chín tầng mây:
"Quý Hựu anh đỉnh quá! Làm việc gì cũng giỏi! Thực sự cảm ơn anh nhiều lắm luôn!"
Đôi mắt cô trong veo, chất giọng ngọt xớt. Quý Hựu vô thức dời mắt đi, né tránh ánh nhìn của cô:
"Lần sau sân bên tôi cô không cần quét hộ đâu."
Cái giọng điệu vô hồn, lạnh lẽo ấy lập tức khiến Ngụy Chiêu Chiêu ngộ ra. Hóa ra Quý Hựu chấp nhận ra tay giúp đỡ là do cô đã có công quét tuyết cho anh. Nhưng cô vẫn tươi cười rạng rỡ:
"Đốt giường kháng phức tạp hơn quét tuyết nhiều, em phải dọn tuyết cho anh mấy lần nữa mới trừ nợ xong được ấy!"
Cô thừa biết anh muốn sòng phẳng có vay có trả. Nhưng tự đáy lòng, cô thấy dăm ba cái trò quét tuyết có là gì, giường kháng mà không đốt thì cô nằm c.h.ế.t cóng mất, nên công việc của anh quan trọng hơn.
Nghe cô nói vậy, n.g.ự.c Quý Hựu tắc nghẽn. Nhưng nhìn bản mặt cười ngây ngô chân thành của cô, anh lại tịt ngòi, đố thốt ra được chữ nào.
Cái cô nương này rốt cuộc là bị sao vậy? Cứ một hai phải dính dáng tới anh mới chịu hả?
Dẫu thừa biết sự cự tuyệt của mình có thể vô cớ làm tổn thương cô, nhưng anh vẫn đè nén cái giọng điệu vốn dĩ đã xa lạ của mình xuống mấy độ:
"Tôi đã nói là không cần. Sau này cô sống cuộc đời của cô, tôi sống cuộc đời của tôi, cô có việc gì khó thì cứ tìm tôi, nhưng tuyệt đối đừng làm mấy trò tự mình đa tình."
Bỏ lại câu nói đó, Quý Hựu quay người đi thẳng ra ngoài. Ngụy Chiêu Chiêu tuy thấy chưng hửng nhưng cũng hiểu được nguyên do.
Có điều, cảm giác hụt hẫng trong lòng là thật. Chính cô cũng không ngờ tới tận bây giờ Quý Hựu vẫn còn ghét mình.
Nhưng Ngụy Chiêu Chiêu nhanh ch.óng xốc lại tinh thần. Ghét thì ghét thôi, thời gian còn dài cơ mà? Dần dà kiểu gì chẳng bớt ghét đi?
