Thập Niên 70: Sau Khi Ẩn Hôn, Quân Quan Đại Nhân Ghen Đỏ Cả Mắt - Chương 41
Cập nhật lúc: 26/03/2026 06:06
Nhưng bị người ta khích bác như vậy, m.á.u kiêu ngạo trong người bà ta lại nổi lên, bèn vội vã phủi tay chối đây đẩy: "Làm gì có chuyện đó? Thằng con tôi nói thế nào cũng là lớn lên trong khu tập thể quân đội, cô nương kia dẫu có là em họ của Đoàn trưởng Quý đi nữa thì chẳng phải vẫn là gái quê hay sao? Tôi còn lâu mới thèm ngó ngàng tới nhé!"
Ngoài miệng thì nói vậy thôi, song đôi mắt Thím Vương vẫn cứ lưu luyến chẳng muốn rời bóng dáng thon thả yểu điệu kia, trong bụng mộng tưởng đủ điều.
Dân quê thì đúng là dân quê, Thím Vương chê bai thì cũng là thật lòng, nhưng dẫu sao người ta cũng là em họ của Quý Hựu cơ mà. Chồng bà ta lăn lộn trong bộ đội cả đời mà cũng chỉ quẩn quanh ở chức bài trưởng, thằng con thì nhìn bề ngoài cũng chả làm nên trò trống gì. Nếu vịn được vào nhà thông gia là Quý Hựu thì sao nhỉ?
Có điều Thím Vương có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng tài nào lường được rằng, trong lúc bà ta còn đang lưỡng lự xem cô nương Ngụy Chiêu Chiêu này rốt cuộc có xứng với con trai mình hay không, thì nơi nhà ăn kia, cậu con quý t.ử vừa tan khóa huấn luyện buổi sáng đang chuẩn bị dùng bữa đã dán mắt không chớp vào Ngụy Chiêu Chiêu ngay khoảnh khắc cô vừa bước vào.
Việc Quý Hựu bước vào nhà ăn vốn đã đủ thu hút sự chú ý rồi, thế nhưng cái đuôi lẵng nhẵng theo sau lưng anh rõ ràng lại càng thu hút ánh nhìn của đại đa số mọi người trong cái nhà ăn đặc kín rặt một lũ lính tráng đực rựa vào buổi sáng sớm tinh mơ này.
"Kia là cô em họ của Đoàn trưởng Quý mà hôm qua Doanh trưởng Lý vừa nhắc tới đó hả?"
"Mẹ kiếp, xinh đáo để, mọng nước dã man."
Có kẻ cười bỡn cợt: "Hay mày qua chào hỏi làm quen tý đi?"
Thế nhưng câu nói vừa dứt, ánh mắt của Quý Hựu đi đằng trước cô nương nhỏ bỗng dưng lướt tới hệt như có như không. Ánh mắt sắc như gai nhọn ấy khiến tất thảy bọn họ phải rụt cổ thu hết tầm mắt lại.
Quý Hựu tức tới mức suýt phì cười, anh ngoảnh lại nhìn Ngụy Chiêu Chiêu, ai dè cô lại đang thả hồn lơ lửng trên mây từ lúc nào.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt ướt át dường như đọng lại cả ánh sáng mặt hồ, có điều nhìn kỹ lại thấy có vẻ ngốc nghếch, đờ đẫn, ngơ ngơ ngác ngác.
Thậm chí cô còn chẳng thèm phát giác ra việc anh đột ngột dừng bước, chỉ bước thêm vài nhịp là đ.â.m sầm ngay vào người Quý Hựu. Ngụy Chiêu Chiêu như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vàng ngẩng đầu lên, đôi mắt lại khôi phục vẻ trong veo, cô bặm môi lùi lại hai bước: "Xin lỗi anh, ban nãy tôi mải nghĩ ngợi."
Ngụy Chiêu Chiêu nhìn đôi lông mày Quý Hựu chẳng biết từ lúc nào lại nhíu c.h.ặ.t đầy bực dọc, bèn ngượng ngùng vân vê lòng bàn tay. Cô thầm nhủ, sau này có chuyện gì cũng phải đợi về nhà hẵng nghĩ, chứ cứ thẫn thờ trước mặt Quý Hựu thế này dễ gây rắc rối lắm.
Con người này ngoài mặt lạnh lùng trong bụng ấm áp là một nhẽ, nhưng lại cực kỳ thiếu kiên nhẫn. Chỉ cần cái liếc mắt sắc lẹm đó lướt qua, Ngụy Chiêu Chiêu tin sái cổ rằng nếu gan mình mà bé đi một tẹo nữa thì khéo chẳng nuốt nổi cơm luôn.
Cơ mà nãy giờ cô mải miết tơ tưởng là vì cái tờ thông báo tuyển dụng dán rành rành lúc bước vào nhà ăn.
Ngụy Chiêu Chiêu đưa mắt quét một vòng. Nhà ăn rộng thênh thang và cực kỳ ngăn nắp, quầy lấy thức ăn đếm sơ cũng chục cái. Khu bếp đằng sau bị ngăn cách bởi kính trong suốt cũng tươm tất không kém, cô chú nhân viên nào cũng khoác trên mình bộ đồng phục trắng muốt như tuyết.
